Chương 41: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau 13 tiếng vượt đại dương, Lê Tiệm Xuyên cuối cùng cũng đặt chân lên mảnh đất quen thuộc.

Do tính chất công việc nên sau khi trưởng thành, hắn quanh năm liên tục làm nhiệm vụ ở nước ngoài, nếu tính toán tỉ mỉ thì thời gian ở trong nước thực sự rất ít ỏi.

Thế nhưng, cố hương khó rời, vốn đã quen nghe tiếng Anh và tiếng Pháp rồi, giờ bỗng dưng được nghe tiếng Trung đầy tai, trái tim trôi nổi bất định như chợt tìm được vật để bấu víu, dần dần an tĩnh lại.

Ra khỏi sân bay thủ đô, Lê Tiệm Xuyên gọi một chiếc taxi không người lái, ném cái ba lô lớn mà hắn dùng để ngụy trang vào cốp xe, còn Ninh Chuẩn ngồi ở phía trước thiết lập tuyến đường.

"Đi đâu đây anh?"

Ninh Chuẩn tháo khẩu trang xuống, thở ra khói trắng li ti.

Mặt Ninh Chuẩn tái nhợt, ngồi hơn mười tiếng ở khoang phổ thông rất khó chịu, lại còn hơi say máy bay, giọng nói mang theo chút yếu ớt rã rời.

Chiếc taxi từ từ tăng tốc, lái ra khỏi sân bay.

Lê Tiệm Xuyên nói: "Tôi có một căn hộ ở ngoại ô, không ai biết… Còn khó chịu hả?"

Hắn tăng nhiệt độ máy điều hòa trong xe, hạ ghế phó lái ra sau để Ninh Chuẩn nửa nằm dựa vào, lại tháo nắp chai nước khoáng, cẩn thận đưa tới bên miệng Ninh Chuẩn, chú ý đến sắc mặt của cậu, giọng nói luôn lạnh lùng giờ lại dịu dàng hiếm thấy: "Ngủ một giấc đi, không xa đâu."

Ninh Chuẩn ậm ờ ừ một tiếng, cọ chóp mũi lên mu bàn tay Lê Tiệm Xuyên, hai mắt nhắm nghiền, hiếm thấy nghe lời như vậy.

Chẳng khác gì một con mèo nhỏ kiêu căng và biếng nhác.

Lê Tiệm Xuyên đeo kính bảo hộ lên cho Ninh Chuẩn, bật nhạc nhẹ thư giãn, vừa chú ý đến lộ trình lái xe, vừa chợp mắt suy nghĩ.

Ở khu vực này, trừ người mình ra thì không ai có thể gây phiền phức cho hắn, phỏng chừng phía trên còn chưa biết hắn đã quay về, nhưng nếu đã quay về thì hắn phải liên lạc với bọn họ.

Tuy chỉ mới hai tuần kể từ lúc hắn bị Phòng thí nghiệm GOD bắt cóc, nhưng hai tuần ngăn cách với thế giới đủ để xảy ra rất nhiều chuyện mà hắn không biết.

Đầu óc không tỉnh táo suy nghĩ đủ thứ chuyện.

Sau hơn một giờ, chiếc taxi không người lái từ từ giảm tốc độ, chạy vào một khu dân cư sôi động.

Khu dân cư ngoại ô này đã được xây dựng được vài năm và vẫn sầm uất.

Ngoài hai trung tâm mua sắm lớn, ở khu phố gần đó, các cửa hàng cũng mọc lên như nấm sau mưa. Các ga tàu điện ngầm và trên không nườm nợp người đến người đi, giờ tan sở đã đến gần, các dịch vụ giao thông trọng điểm này luôn luôn đông đúc và bận rộn.

Một vài sạp hàng nhỏ bán khoai tây nướng, hạt dẻ rang và mì lạnh nướng* bày hàng dưới cầu vượt, mùi thơm nóng hổi tỏa ra dưới ngọn đèn đường vừa bật sáng.

*Mì lạnh nướng là một món ăn nhẹ đặc sản địa phương của tỉnh Hắc Long Giang của Trung Quốc. Nó là một món ăn phụ, thường được bán ở chợ đêm hoặc các quán nước ven đường hơn là trong các nhà hàng. (Google)

Ninh Chuẩn bị đánh thức, vừa xuống xe đã bị mùi khói lửa nhân gian ập hết vào mặt.

Ninh Chuẩn thất thần hai giây, quay lại nhìn Lê Tiệm Xuyên.

"Chưa tỉnh ngủ à?"

Lê Tiệm Xuyên đeo túi lên lưng, đi tới nắm cổ tay Ninh Chuẩn nhét vào túi áo của mình, một bên dẫn cậu đi vào khu dân cư, một bên nói khẽ: "Tỉnh táo lên coi, chốc về rồi ngủ tiếp, có muốn ăn hạt dẻ rang không?"

Ninh Chuẩn nói: "Chưa ăn qua."

Lê Tiệm Xuyên nhướn mày, khẽ mỉm cười: "Cứ như lớn lên bằng thuốc vậy… Đi, anh mua đồ ăn ngon cho cưng."

Nói xong liền kéo Ninh Chuẩn đến mấy sạp hàng nhỏ, mua một túi hạt dẻ, lại tạt qua mua hai củ khoai lang cho Ninh Chuẩn làm ấm tay, sau đó còn mua thêm hai phần bánh cuộn và sữa đậu nành nóng.

Ninh Chuẩn nghiêng đầu nhìn gương mặt bị hơi nóng của đồ ăn nhẹ và ánh đèn đường màu vàng làm cho mơ hồ của Lê Tiệm Xuyên, đột nhiên phát hiện vẻ lạnh lùng gần như máy móc của hắn đã chậm rãi biến mất, dưới mái tóc mất trật tự là vẻ dịu dàng và đẹp trai. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!