Chương 35: (Vô Đề)

Thời gian mày ra đời là năm 2030 ở thời không này, hay là năm 2033?

Ba người nghỉ ngơi cạnh cánh cửa thủng một lỗ to nửa tiếng.

Trong thời gian đó, mùi máu tanh ở bên kia ngày càng nồng nặc và buồn nôn. Cách một quãng thời gian, sẽ có tiếng thì thầm và tiếng kêu la thảm truyền đến từ trong mùi hôi thối này.

Máu thịt đỏ tươi và bi thảm bắn tung tóe trong lối đi.

Lê Tiệm Xuyên ở ngoài cửa đưa mắt nhìn vào, ung dung bình tĩnh nuốt xuống miếng bánh quy nén cuối cùng, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi cuộc giết chóc tanh tưởi ở đối diện.

Theo thời gian trôi qua, nhiệt độ cơ thể của hắn đã giảm xuống mức thấp nhất, nhưng vẫn chưa dẫn đến tử vong.

Hơn nữa, bởi vì càng lạnh, hắn càng cảm nhận được nhịp đập mạnh yếu của tim mình, nó như một máy bơm ô xy cường lực, truyền tải vô số sức sống cho cơ thể sắp đông cứng này.

Nửa tiếng sau. 

Nghỉ ngơi đã đủ, ba người bắt đầu thu dọn đồ đạc, cầm vũ khí lên rồi chui qua cửa gỗ.

Lối đi bên kia cửa gỗ dính dầy máu tươi và thịn vụn.

Khi hai chân đạp lên sàn gỗ, có thể cảm nhận được sự dính dớp.

Không khí âm lạnh xuyên qua lớp quần áo dày cộm, ghim vào sống lưng.

Lê Tiệm Xuyên cầm nến đi dẫn đầu, men theo những dấu chân máu dần dần xuất hiện trên mặt đất, nhanh chóng rời khỏi lối đi và tới trước một cầu thang xoắn ốc hướng lên trên.

Cầu thang này giống hệt với cầu thang ngầm mà Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy trước đó, điểm khác biệt duy nhất là một cái hướng lên trên, một cái hướng xuống dưới.

Vết chân máu cũng đi lên cầu thang.

Xung quanh tối om, nơi ánh nến không thể rọi tới là những bức tường gỗ, bên trên vẽ những đường nét nguệch ngoạc điên cuồng, có cả hình vẽ những cơ thể cụt chân cụt tay lộn xộn.

Bọn họ đi lên cầu thang, chừng ba, bốn phút sau, Lê Tiệm Xuyên chợt nghe thấy tiếng đánh nhau truyền đến từ phía trước.

Hắn quay đầu lại, ba người trao đổi bằng ánh mắt.

Sau đó, Lê Tiệm Xuyên nắm chặt rìu đục băng, bước chân nhẹ nhàng không một tiếng động, như một con báo đen đi săn nhảy phốc lên bậc thang.

"Đừng công kích bằng linh thể!"

Phía trên truyền đến giọng nói của Trịnh Tường, từ từ đến gần: "Tiểu Quách, dùng lửa đốt cánh cửa này đi. Đây là trái tim của núi tuyết, hộp ma đang ở bên trong! Anh giúp cậu kiểm soát…"

"Anh, ma trơi không thể đến gần."

Đây là giọng nói của thanh niên tàn nhang.

Bọn họ tưng bừng ở bên trên, Lê Tiệm Xuyên ở khúc quanh của cầu thang nghe vài giây, đoán được ba người Trịnh Tường chắc mới đến đây không bao lâu, hình như đã yếu đi đôi chút, đang điên cuồng sử dụng dị năng công kích cánh cửa máu thịt.

Nhưng xem mòi thất bại ê hề. 

Lê Tiệm Xuyên bí mật quan sát vị trí của ba người kia, cầu thang có quá nhiều hạn chế, không có chỗ cho đánh lén.

Hắn tiếc nuối quay đầu ra dấu tay với Ninh Chuẩn và Tạ Trường Sinh, nhắc nhở bọn họ cảnh giác, sau đó xoay người đi lên.

Trịnh Tường và Tôn Sướng đang đứng ở một bên đầu cầu thang lập tức phát hiện động tĩnh truyền tới từ phía dưới.

Trịnh Tường giơ tay đè lại thanh niên tàn nhang vẫn đang công kích cánh cửa, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bóng dáng cao to đang đi tới gần, đường nhìn khựng lại khi quét tới cây rìu đục băng trong tay Lê Tiệm Xuyên.

Ở đằng sau Lê Tiệm Xuyên, Tạ Trường Sinh và Ninh Chuẩn máu me đầy người cũng đi lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!