Chương 34: (Vô Đề)

Mười bốn.

Lê Tiệm Xuyên không đi tiếp.

Hắn nhặt hai que phát sáng nằm cách đó không xa lên, vừa quơ vừa quan sát bốn phía, đồng thời chú ý động tĩnh trên đầu, chờ Ninh Chuẩn và Tạ Trường Sinh xuống tới.

Quả nhiên chưa tới vài phút, vụn băng lăn xuống từ phía trên, ánh lửa đỏ lấp lóe.

Hai bóng người mơ hồ một trước một sau trèo xuống dọc theo vết kéo do rìu đục băng để lại.

"Có chuyện gì vậy?" 

Ninh Chuẩn thở hổn hển, mặt bị nhũ băng rạch hai đường, một đường nằm gần khóe mắt làm cho đôi mắt phong lưu đa tình của Ninh Chuẩn nhiễm một chút đỏ tươi lạnh lùng.

Lê Tiệm Xuyên kéo Ninh Chuẩn tới, nhanh chóng nói lại những gì mình thấy trên vách băng, rồi dẫn hai người đi về phía trước một đoạn.

Tạ Trường Sinh điều khiển lửa rọi sáng đường nét hình người mà Lê Tiệm Xuyên mới vừa sờ được.

"Nhìn các vết băng xung quanh, chắc là có thứ gì đó bị đóng băng bên trong rồi phá băng đi ra." Tạ Trường Sinh kiểm tra và nói, "Sẽ là thi thể mà chúng ta nhìn thấy ở khu vực tuyết lở, hay là thứ nằm trong vách băng đây?"

Lê Tiệm Xuyên cũng đang suy đoán, nhưng hắn cảm thấy không đơn giản như vậy.

"Đi tiếp đi." 

Ninh Chuẩn nhìn quanh rồi nói. 

Ở đây đã là đáy của khe nứt băng.

Lửa đỏ xua tan bóng tối đen như mực, rọi sáng phạm vi năm mét xung quanh.

Dưới chân không còn là lớp băng mà là đá xám đen gồ ghề lát thẳng về trước, rộng chừng hai, ba mét, giống như từng đợt sóng đen lấp lánh kỳ dị dưới ánh sáng.

Hai bên vẫn là vách băng, nhưng đầy vết nứt như mạng nhện, khảm một loạt đường nét hình người với tư thế khác nhau, có cao có thấp, giống như từng có người bị nhốt vào trong lớp băng vậy.

Ba người cẩn thận đi về phía trước, đồng thời quan sát những vết lõm này.

Dần dần, một màn sương trắng mỏng xuất hiện.

Ánh sáng rời rạc của que phát sáng mờ dần đi, mịt mù không rõ.

Ở phía trước làn sương mù dày đặc, thấp thoáng nhìn thấy một cánh cửa gỗ cũ kỹ xiêu vẹo, phần rìa bị ăn mòn, rất giống cánh cửa vào cầu thang ngầm mà Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy trước đó.

Khi nhìn thấy cánh cửa này, Lê Tiệm Xuyên mới thở phào nhẹ nhõm, xác định bọn hắn không đi nhầm đường.

"Mười bốn." 

Ninh Chuẩn đột nhiên lên tiếng.

Lê Tiệm Xuyên ngớ ra, lập tức hiểu ý Ninh Chuẩn: "Cậu nói số lượng hình người lõm vào hai bên vách ban nãy là mười bốn à?"

"Đúng vậy." 

Ninh Chuẩn chậm rãi đi tới, thấp giọng nói, "Nhìn vóc dáng của mười bốn hình người này thì có hai thấp, một thiếu niên, một nữ… mà hai đội Bắc Nam chúng ta cộng lại vừa đúng mười bốn người. Có hai người thấp bé, tôi, và Linda."

Đuôi mắt nhuốm máu của Ninh Chuẩn nhẹ nhướn lên, "Khéo thật."

Lê Tiệm Xuyên quay đầu liếc nhìn những đường viền lại chìm vào trong bóng tối.

"Thời gian không còn nhiều, chúng ta vào trước đã."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!