Trông như bạch xà âm lãnh nằm bò trên vách băng.
Bên trong khe nứt băng.
Đi sâu vào bóng tối, Lê Tiệm Xuyên đang trèo xuống nghe thấy thông báo thì dừng lại, ngẩng đầu: "Là số 2."
Trên đầu hắn truyền đến một tiếng cười khẽ, ánh sáng từ chiếc đèn đeo trên trán Ninh Chuẩn rọi chếch xuống dưới, hơi thở trắng xóa tản ra trong ánh sáng đỏ vàng: "Một người tự nhận là điềm tĩnh, lựa chọn giả trang thành người dễ nổi nóng để che giấu tính cách và mưu tính thật sự của mình, trong đa số trường hợp là vì bản thân người đó đã có sẵn mồi lửa kích động."
Ninh Chuẩn thản nhiên nói: "Hơn nữa lúc ở tầng trong, Trịnh Tường quyết định cử cậu ta đến thăm dò chúng ta, có lẽ cũng đã chọn cậu ta làm con chốt thí mạng."
"Tất nhiên khi đó tôi không nghĩ Trịnh Tường lại thông minh như vậy."
Có một chút mỉa mai trong giọng nói của Ninh Chuẩn, như thể có ám chỉ gì khác.
Nhưng mà Lê Tiệm Xuyên chưa bao giờ nghe hiểu những câu nói bí hiểm như vậy, thế nên chỉ nhướn mày chứ không hỏi gì thêm.
Tạ Trường Sinh tận mắt nhìn thấy dự định của Ninh Chuẩn nhưng không nói gì, trước giờ cũng chưa từng hỏi tới, nghe Ninh Chuẩn nói thì nhìn xuống dưới: "Trịnh Tường để cậu ta lại giám thị chúng ta, nhổ cỏ nhổ tận gốc, hiện tại thông báo đã được phát ra, rất có thể sẽ thu hút những người khác đến đây."
Ninh Chuẩn điều chỉnh hơi thở trèo xuống dưới, nói: "Lần này tôi sử dụng một loại chất độc bay hơi trong không khí theo thời gian quy định, sẽ lan tỏa trong phạm vi nhất định có khí ô
-xy tồn tại, có người đến thì chỉ tự tìm đường chết mà thôi. Tôi không thích giết người, nhưng hình như màn chơi này giết nhiều một chút sẽ tốt hơn."
Lê Tiệm Xuyên ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt đào hoa u trầm phản chiếu ánh lửa đỏ thẫm của Tạ Trường Sinh, giống hệt nham thạch nóng chảy xoay chuyển.
Hắn biết Ninh Chuẩn có giữ lại những suy đoán trước đó ở tại lều.
Song hắn đã quen với hành vi nói phân nửa giấu phân nửa này của Ninh Chuẩn, giống như sâu thẳm trong trái tim hắn biết rằng tuy Ninh Chuẩn đang lừa hắn, nhưng chắc chắn sẽ không tổn thương hắn ___ Lúc nảy ra suy nghĩ này, Lê Tiệm Xuyên có dạo từng cho rằng mình đã bị Ninh Chuẩn thôi miên và tẩy não.
"Sắp tới rồi."
Ở chỗ cách hơn hai mét dưới chân, tuyết trắng chen đầy hai bên vách, trông như phần hẹp nhất của đồng hồ cát.
Lê Tiệm Xuyên quan sát một lúc, bám vào tường tuyết, móc ra một bó que phát sáng, dùng sức bẻ rồi vứt xuống bên dưới.
Những que ánh sáng phát quang trong không khí, ào ào rơi xuống, đập vào tường tuyết và tạo ra tiếng vang lanh lảnh.
Mượn ánh sáng của que phát sáng, ba người thấy được sơ lược tình huống bên dưới.
Không giống với tường tuyết phía trên, băng qua chỗ hẹp nhất của đồng hồ cát, bên dưới là vách băng trơn trượt, vô số nhũ băng nhọn hoắt đâm ra từ hai bên, như dao nhọn chỉa vào cổ họng, cực kỳ nguy hiểm.
Và ở chỗ sâu hơn, ngay cả ánh sáng cũng bị bóng tối nuốt chửng, dường như đang che giấu hơi thở quỷ dị hơn nữa.
Thị lực nhìn đêm hơn người của Lê Tiệm Xuyên mất tác dụng ở nơi này, bởi vì bóng tối ở đây tràn ngập cổ quái, không phải là bóng tối bình thường có thể nhìn thấu dễ dàng như vậy.
"Đi thôi."
"Cẩn thận đó."
Sau khi quan sát một lúc, ba người liếc nhìn nhau, lần lượt trượt xuống bên dưới.
Lê Tiệm Xuyên giắt một cái đục băng ở bên eo, trong tay cũng cầm một cái, để đề phòng bất cứ tình huống nào. Dao mổ lấy được trong phòng giam đã đưa cho Ninh Chuẩn, tiến sĩ Ninh có một cách hiểu sâu sắc với việc sử dụng dao mổ.
Lúc Tạ Trường Sinh đến được bên dưới, trực tiếp bẻ một nhũ băng cầm trong tay.
Sau khi nghe mô tả trước đó của Lê Tiệm Xuyên, ba người đều đề cao cảnh giác.
Nhưng trượt hơn mười mét, xung quanh vẫn yên tĩnh như cũ, không có bất kì điều bất thường nào.
Tường băng càng lúc càng trơn trượt, càng lúc càng cứng, cắm móc sắt vào phải mất chút sức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!