Chương 32: (Vô Đề)

Ở bên trong, hình như có thứ gì đó đang tới gần.

Sau vài đợt leo núi, ba người Lê Tiệm Xuyên đã giắt túi kha khá kinh nghiệm. Cả bọn chỉ mất hơn mười phút để thu xếp trang bị leo núi, rồi rời khỏi khu trại trong bóng đêm âm trầm.

"Một giờ trước có một trận tuyết nhỏ, dấu vết trước đó của đội cứu hộ đã bị che lấp bớt, nhưng ở lối lên núi Nam có dấu chân mới. Chắc bốn người Trịnh Tường leo núi Nam rồi." Tạ Trường Sinh trầm giọng nói sau khi quan sát hai con đường dẫn lên núi Nam và Bắc nằm bên ngoài khu trại.

Ninh Chuẩn liếc nhìn hai ngọn núi trái phải giống nhau như đúc: "Lên núi Bắc đi."

"Tuy rằng có thể đến được cầu thang ngầm thông qua tuyết lở ở cả núi Nam và Bắc, nhưng dựa theo tốc độ của bọn Trịnh Tường thì dù có hai đồng đội ngáng chân, bọn họ vẫn nhanh hơn chúng ta."

Lê Tiệm Xuyên không có ý kiến. 

Ba người chọn đường tiến vào núi tuyết.

Tạ Trường Sinh đi trước dẫn đường. 

Cậu ta dùng hai ngón tay vạch lên đầu vai, tiếp đó lấy xuống một ngọn lửa như nham thạch nóng chảy.

Ngọn lửa này bị Tạ Trường Sinh bắn đi, đong đưa tung bay trước mặt, thoáng chốc đã xua tan màn đêm lạnh lẽo và tối tăm trên ngọn núi phủ tuyết vào ban đêm. Khả năng chiếu sáng của ngọn lửa này còn mạnh hơn một trăm lần so với đèn pha chiếu rọi hơn hàng chục mét.

Lê Tiệm Xuyên biết rõ đây cũng là một năng lực nào đó được phân nhánh từ dị năng của Tạ Trường Sinh.

Nói cho cùng, dị năng "ràng buộc linh thể" của Tạ Trường Sinh tuy được gọi là ràng buộc linh thể, nhưng không thể nào chỉ có mỗi ràng buộc. Tốt xấu gì cũng là ông lớn có hai hộp ma, nếu dị năng không bị thay đổi giữa chừng thì chắn hẳn đã tiến hóa đến một giai đoạn khá lợi hại.

Lê Tiệm Xuyên đột nhiên cảm thấy nếu dị năng của Tạ Trường Sinh có thể được đưa vào thực tế, vậy thì việc chấn hưng phái Mao Sơn sẽ có hi vọng.

Thời gian cấp bách. 

Ba người không nghỉ ngơi, duy trì cảnh giác và cẩn thận, cố hết sức leo núi.

Khi băng qua khe nứt băng, Tạ Trường Sinh ngoại trừ hơi run chân thì mọi thứ đều ổn.

Ninh Chuẩn không ổn cho lắm. 

Nguyên nhân là do tình trạng thể chất của thân phận hiện tại của Ninh Chuẩn. Ninh Chuẩn mệt chết lên chết xuống, Lê Tiệm Xuyên đi ở sau cùng nghe tiếng Ninh Chuẩn thở hổn hển mà thấy khó ở.

Lê Tiệm Xuyên cũng không thoải mái như những lần leo núi trước bởi vì nhiệt độ cơ thể tụt dốc liên tục.

Bọn họ còn cách khu vực tuyết lở một đoạn, lỗ tai rót đầy tiếng gió thổi của Lê Tiệm Xuyên đột nhiên nghe thấy một tiếng vù vù như xa như gần.

Dưới chân bị rung động nhẹ. 

Tiếng răng rắc truyền đến từ sau lưng, vô số vết nứt chằng chịt với kích cỡ khác nhau tạo nên âm thanh áp đảo rung động cả ngọn núi tuyết.

"Là tuyết lở!" 

Lê Tiệm Xuyên có nhiều kinh nghiệm dã ngoại hơn Ninh Chuẩn và Tạ Trường Sinh, hắn tỉnh táo lại trước tiên, phán đoán nơi phát ra âm thanh, "Nhưng cách xa lắm, không ảnh hưởng đến đây được. Chúng ta cũng không thể bắt kịp nó."

Ninh Chuẩn lập tức nhận ra điều gì đang diễn ra, thở hổn hển, mắt đào hoa nheo lại.

Tạ Trường Sinh cũng quay đầu lại.

"Đường lên núi nằm gần khu trại, là do đám người kia cố ý sắp đặt."

Lê Tiệm Xuyên lắng nghe động tĩnh phía xa, trong lòng có chút bực bội.

Hắn cau mày nói, "Đám Trịnh Tường không hề leo núi Nam, mà là leo núi Bắc. Bây giờ bọn họ kích hoạt tuyết lở núi Bắc trước chúng ta một bước, trừ khi trận tuyết lở có thể bị kích hoạt hai lần, nếu không chúng ta sẽ không đến được cầu thang ngầm."

Đám Trịnh Tường không hề để lại bất kỳ dấu vết gì ở lối vào núi Bắc, rõ ràng là có mánh khóe đặc biệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!