Tựa như mặt kiếng vậy.
Lê Tiệm Xuyên: "…"
Hắn yên lặng kéo kín phẹc
-mơ
-tuya của hai lớp áo khoác, đau đầu đè lại bàn tay đang có xu hướng chui xuống của Ninh Chuẩn.
Cổ tay gầy trơ xương bị giữ lấy.
Lê Tiệm Xuyên chỉ giữ hờ tay Ninh Chuẩn vì không muốn nhiệt độ cơ thể đang hạ thấp ảnh hưởng đến cậu ta.
Thế mà sau khi Ninh Chuẩn bị hắn bắt được, lại trở tay nắm lấy tay hắn, tay kia cũng phủ đến, dùng hai tay xoa nhẹ khớp xương và bàn tay lạnh như băng của hắn, ấm áp trơn mịn, lại có chút mềm ngứa nóng người.
Sự dịu dàng săn sóc bất chợt của tiến sĩ Ninh khiến Lê Tiệm Xuyên không khỏi có hơi mất tự nhiên.
Ninh Chuẩn lại như không nhận ra, ở phía sau ôm hắn như con gấu túi, lười biếng mỉm cười, nhướn mày: "Uổng công cho anh xem trai đẹp thả thính nhau!"
"Sẵn tiện nói bọn tôi nghe suy đoán của anh đi. Tôi nhớ trước đó anh lấy được hộp ma hai màn liên tục, màn này khó hơn một chút là do anh đã kéo độ khó lên cao đấy." Ninh Chuẩn thờ ơ nói.
Nghe vậy, Lê Tiệm Xuyên ngạc nhiên liếc nhìn Tạ Trường Sinh.
Dựa theo lời Ninh Chuẩn thì bản thân Ninh Chuẩn cũng chỉ có hai hộp ma, một trong đó đến từ màn Jack Đồ tể.
Tạ Trường Sinh ngoại trừ lấy tư cách số 3 thể hiện đôi chút tài năng ở trên bàn ăn ra, thì những lúc khác thật sự có thể ví như người vô hình, không thể nhìn ra là kẻ lão luyện đã phá hai màn liên tiếp.
Tạ Trường Sinh không có phản ứng gì với lời nói của Ninh Chuẩn, gương mặt đẹp trai vẫn thản nhiên như trước, chỉ mở miệng nói: "Ở màn chơi này, những người tham gia đều có ít nhất một hộp ma."
"Đây là màn chơi được chuẩn bị riêng cho người chơi có hộp ma, nên độ khó tăng cao là chuyện bình thường."
Nghe nói như vậy, Ninh Chuẩn hình như cũng không thấy bất ngờ, chỉ nói: "Anh có để ý chứ?"
Tạ Trường Sinh gật đầu: "Bọn họ không muốn chủ động ra tay giết người và lợi dụng điều kiện còn lại ba người sống để qua màn. Lúc ở tầng trong thì có thể dùng lí do "Có giết cũng không g**t ch*t, vừa toi công vừa bị bại lộ thân phận", nhưng tầng ngoài thì khác, bọn họ không cần phải sợ bóng sợ gió. Việc này nói rõ một điều là bọn họ đến tìm lời giải."
"Manh mối mà bọn họ chia sẻ có thật có giả, giả là bẫy, thật là mồi."
Tạ Trường Sinh thờ ơ nói: "Số 1, số 2 và số 7 là một nhóm, số 6 lẻ bóng một mình, sẽ tìm tới chúng ta thôi."
Lê Tiệm Xuyên bỗng dưng cảm thấy mình như một thằng đần.
Một mối quan hệ thế này, làm sao Tạ Trường Sinh nhìn ra được?
Lê Tiệm Xuyên chau mày, nhớ lại sự tương tác giữa những người chơi khác.
Số 1 là Trịnh Tường, thích phân tích và đảm nhiệm vai trò lãnh đạo.
Số 2 là thanh niên tóc đỏ, từng công kích Tạ Trường Sinh ở tầng trong, nhưng bị Tạ Trường Sinh giết ngược lại, có phần bốc đồng và dại dột, nhưng đôi lúc lại ngầm chuyển hướng đề tài thảo luận của mọi người.
Số 7 là thanh niên tàn nhang, lòng dạ thâm sâu, từng biểu hiện bản thân không thích số 2.
Nếu như ba người bọn họ là một phe giống như nhóm Lê Tiệm Xuyên, vậy thì chắc chắn sẽ đóng kịch.
Thật ra, để tìm ra mối quan hệ này không khó.
Số 1 Trịnh Tường thỉnh thoảng sẽ quan tâm đến số 2, nhưng do gã đã quen với việc thể hiện vai trò một người anh cả trẻ tuổi bốc đồng và quan tâm đến người yếu, nên không hề khiến người khác chú ý. Nhưng nếu bỏ qua những NPC được gã quan tâm, thì sự quan tâm của gã đối với tóc đỏ lập tức rõ ràng. Còn số 2 thật sự bốc đồng nên mới nóng lòng tìm giết Tạ Trường Sinh sao?
Có lẽ Trịnh Tường đã có một vài manh mối sau trận tuyết lở đầu tiên, gã biết rằng không có tử vong thật sự ở tầng trong, cho nên mới bố trí số 2 đi thăm dò Tạ Trường Sinh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!