Chương 29: (Vô Đề)

Toàn bộ đội Bắc tử vong trong trận tuyết lở.

Lê Tiệm Xuyên cõng Ninh Chuẩn đứng trong trời tuyết.

Xung quanh trống trơn.

Lối ra vừa nãy như thể chỉ là giấc mơ của bọn hắn, quay đầu lại đã biến mất không thấy bóng dáng, chỉ còn trời tuyết trống trải và màn đêm mù mịt.

Hơi thở trắng xóa do hai người thở ra lơ lửng trong bầu không khí lạnh lẽo.

Bóng đêm phủ kín bốn bề, nền tuyết phản xạ ánh sáng bạc mỏng manh. Một vài tảng đá nhô lên khỏi mặt tuyết bị bóng tối thấm đẫm, đen kịt âm trầm.

Cách đó không xa là hơn mười căn lều màu sắc rực rỡ, loáng thoáng có bóng người đi tới đi lui, đúng là khu trại mà nhóm Lê Tiệm Xuyên vô cùng quen thuộc.

"Cuối cùng các người cũng ra tới."

Tiếng đạp tuyết lẹt xẹt truyền tới từ tảng đá to phía trước, bóng dáng Trình Tường xuất hiện, ăn mặc kín kẽ như một con chim cánh cụt, không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn, chỉ vẫy vẫy tay rồi quay trở về.

Lê Tiệm Xuyên chuyển con dao giải phẫu vào lòng bàn tay, cõng Ninh Chuẩn đi tới.

Lúc đến gần tảng đá to, Lê Tiệm Xuyên mới phát hiện ngoại trừ hắn và Ninh Chuẩn thong dong tới chậm, năm người chơi còn lại đều đã ở đây.

Tạ Trường Sinh khoanh chân ngồi cạnh tảng đá, gật đầu nhìn bọn hắn, sắc mặt không tốt cho lắm, hình như trên cổ có dấu tay bầm tím.

Bốn người còn lại cũng rất phờ phạc, thanh niên tóc đỏ số 2 liên tục đổ mồ hôi, dùng tay lau trán và gáy.

Xem ra bọn họ cũng không dễ chịu gì trong cầu thang ngầm.

Lê Tiệm Xuyên ôm Ninh Chuẩn ngồi cạnh Tạ Trường Sinh.

Trong trời băng đất tuyết, Ninh Chuẩn vẫn còn mặc áo sơ mi và quần dài, tuy có bọc thêm áo khoác và quần dày của Lê Tiệm Xuyên nhưng chẳng khác gì một tờ giấy mỏng manh. Gió rét vừa thổi qua, môi lập tức run cầm cập, chỉ có dựa vào cơ thể như lò sưởi của Lê Tiệm Xuyên thì mới thấy đỡ hơn chút.

Vài tầm mắt đảo qua hai người. 

Bầu không khí lặng im một lúc.

Trịnh Tường dẫn đầu lên tiếng: "Tôi là số 1."

Tất cả mọi người quay đầu nhìn gã.

Dưới những ánh mắt soi mói khác nhau, Trịnh Tường bình tĩnh nói tiếp: "Tới lúc này rồi, chúng ta không thể chém giết nội bộ mãi được, dù sao cũng có giết được đâu, không bằng chiếu theo cuộc thảo luận ở bữa tối lần trước mà tập trung tìm manh mối để thoát khỏi vòng lặp này, nếu như mọi người đồng ý…"

"Khoan đã." 

Một giọng nói không cao không thấp đột nhiên cắt lời Trịnh Tường.

Ninh Chuẩn đón lấy một loạt ánh mắt nhìn về phía mình, vùi ở trong lòng Lê Tiệm Xuyên, biếng nhác nhấc mí mắt nói: "Đề xuất của anh rất hay. Nhưng trước tiên, tôi muốn nói với mọi người rằng chúng ta đã thoát khỏi vòng lặp tuyết lở và đến được chỗ "thật" của màn chơi này, cũng chính là tầng ngoài mà số 3 đề cập trước đó."

"Suy đoán trước đây của chúng ta về màn chơi này khá chính xác."

"Hai ngọn núi tuyết này chia ra tầng ngoài và tầng trong, đường dẫn chính là cầu thang ngầm. Lối vào cầu thang ngầm nằm ở khu vực tuyết lở, điều kiện mở cửa là tuyết lở ập xuống.

"Chúng ta đã phá vỡ vòng lặp giả của tầng trong, bước vào cửa, sau đó đi qua cầu thang ngầm rồi đến được chỗ này. Chỗ này chính là tầng ngoài."

Thanh niên tóc đỏ số 2 hỏi: "Lẽ nào không phải là chúng ta đã quay về tầng trong, hơn nữa còn là tầng trong của tầng trong. Đây chỉ là suy đoán và không có bằng chứng, ngộ nhỡ vốn không có tầng ngoài thì sao."

Thanh niên tàn nhang ngồi bên cạnh Trịnh Tường đồng ý nói: "Chúng tôi đã ở đây được vài phút, có kiểm tra qua cơ thể của chính mình, ký hiệu trước đó trên người vẫn còn. Nếu cơ thể này là giả và không thể chết thì vị trí hiện tại của chúng ta cũng không phải là thật."

"Nhưng tôi cho rằng có tầng ngoài, chỉ là chúng ta chưa đi tới mà thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!