"Anh đang giấu tôi chuyện gì đúng không?"
Không cần có lòng nhắc nhở.
Hai cánh tay thon gầy đã tự động vòng qua cổ Lê Tiệm Xuyên, xúc cảm mềm mượt và mát lạnh dán lên làn da nóng rang của hắn.
"Cuối cùng cũng nhìn thấy anh…"
Chóp mũi Ninh Chuẩn lướt qua gò má Lê Tiệm Xuyên, động tác và giọng nói đều mang theo lưu luyến không nói nên lời, "Xung quanh tối quá, đây là đâu vậy?"
"Không gian bên trong cánh cửa thứ hai của tôi."
Sau khi ôm người thật chặt trong lòng, cảm nhận được đường nét và nhiệt độ của cơ thể này rồi, đám mây che phủ trái tim Lê Tiệm Xuyên mới dần tan biến.
Hắn trả lời, dựa vào tường ngồi xuống sàn nhà, một tay giữ lấy eo Ninh Chuẩn, để cậu ta ngồi trên đùi mình.
Bàn tay đặt lên eo Ninh Chuẩn, lúc này Lê Tiệm Xuyên mới nhận ra Ninh Chuẩn chỉ mặc áo sơ mi và quần dài đơn giản, hoàn toàn khác biệt với trang phục giữ ấm của hắn.
"Lạnh không?"
Lê Tiệm Xuyên cảm nhận được bàn tay khoác lên vai mình của Ninh Chuẩn đang run nhè nhẹ.
Hắn cởi áo khoác, đắp lên người Ninh Chuẩn, tiếp đó nắm lấy hai tay cậu ta, đang muốn cho vào lòng bàn tay để ủ ấm thì chợt dừng lại.
Chỉ có bàn tay trái của Ninh Chuẩn là đang run rẩy liên tục, bàn tay phải không có bất cứ vấn đề gì.
"Chuyện gì vậy?"
Lê Tiệm Xuyên nhìn bàn tay kia.
Ninh Chuẩn lại không có phản ứng đặc biệt nào, tựa vào người Lê Tiệm Xuyên, nhấc mí mắt, ánh mắt lơ đãng dạo một vòng quanh phòng giam, đôi mắt hoa đào khép mở không một tiếng động, thấp giọng nói: "Mệt. Cánh cửa thứ hai của tôi là một căn phòng khép kín, khi tìm ra manh mối thì tôi dùng dùi để đục lỗ chui ra ngoài."
Cổ tay mảnh khảnh run rẩy nâng lên, Ninh Chuẩn nói: "Xoa xoa."
Một người quen dùng tay phải mà lại dùng tay trái cầm dùi đục lỗ ư?
Lê Tiệm Xuyên phì cười trong lòng, nhưng không nói toạc ra.
Hắn thản nhiên liếc nhìn Ninh Chuẩn, bàn tay nóng hổi nắm lấy bàn tay kia, mát xa từ khớp tay đến lòng bàn tay, kỹ thuật đúng chuẩn, thư giãn cơ bắp và xương cốt cứng đờ của Ninh Chuẩn.
Ninh Chuẩn rũ mắt nhìn động tác của Lê Tiệm Xuyên.
Vết chai sần v**t v* ngón tay mềm mại, xen qua kẽ hở bàn tay, như có như không chạm vào, mang đến từng đợt tê dại nong nóng.
n** m*m m** và nhạy cảm nhất bị đè ép có hơi đau, rồi lại như bóp trúng mạch máu khiến cho da đầu chấn động nứt toạc.
Nếu như bàn tay này không chỉ c*m v** kẽ hở bàn tay thì tốt rồi.
Mắt đào hoa sẫm lại, Ninh Chuẩn thè đầu lưỡi ướt đỏ l**m môi.
"Chỗ này cũng không khác gì tình huống của cậu, cũng là một căn phòng khép kín…"
Lê Tiệm Xuyên vừa mát xa tay cho Ninh Chuẩn, vừa kể lại những gì mình đã trải qua sau khi đến phòng giam này, cũng như làm sao tìm ra manh mối. Có điều, hắn không nhắc tới tờ giấy ghi chú cuối cùng trong ngăn kéo kia.
Lúc nói xong, dịch vụ mát xa của Lê Tiệm Xuyên cũng kết thúc.
Hắn dừng lại một chút, sau đó nâng cổ tay Ninh Chuẩn lên, in lên đó một nụ hôn.
Ninh Chuẩn sững người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!