Chương 26: (Vô Đề)

Có người đã yêu đối tượng thí nghiệm.

Hình dáng của cảnh vật xung quanh dần hiện ra trong bóng tối như hòn đá trồi lên mặt nước.

Lê Tiệm Xuyên đưa mắt quan sát.

Hắn tập trung tinh thần, duy trì cảnh giác cao độ, đảm bảo rằng mình có thể lập tức đối phó khi gặp phải nguy hiểm không rõ.

Nhưng dường như nơi này không có nguy hiểm.

Nằm ngoài dự đoán của Lê Tiệm Xuyên, đây là một phòng giam khép kín rộng chưa tới 20m2.

Không gian chật hẹp và cũ kỹ. 

Không có cửa sổ, chỉ có một cánh cửa sắt bị hàn chết vào tường, trên cửa sắt có vài thanh sắt dựng thẳng, có một ô cửa nhỏ đủ để lộ hai mắt. Ánh sáng ảm đạm bên ngoài bắn tới, rọi sáng lớp sơn bong tróc và một chiếc đồng hồ.

Trong phòng giam không có thiết bị chiếu sáng, những con sóng bóng tối cản trở Lê Tiệm Xuyên đã biến mất, với thị lực nhìn đêm của hắn, ban ngày và ban đêm không khác nhau quá nhiều.

Lê Tiệm Xuyên đang đứng ở mép giường.

Hắn cúi người thử, ấy mà sức lực của hắn không xê dịch nổi cái giường này.

Sau khi kiểm tra tất cả các góc, chiếc giường đơn này không hề được hàn vào tường, rõ ràng trở lực này không thể giải thích bằng khoa học. Tất nhiên, bản thân hắn xuất hiện trong trò chơi này đã đủ không khoa học.

Toàn bộ giường được hắn kiểm tra qua nhưng không phát hiện bất cứ thứ gì.

Lê Tiệm Xuyên lại đảo mắt sang nơi khác.

Không gian của phòng giam không lớn, bày biện đơn giản.

Ngoại trừ chiếc giường trông như hiện trường án mạng thì còn có một cái bàn ba ngăn, một đồng hồ và một mặt tường dán đầy ảnh chụp ổ bụng bị mở toang, đầm đìa máu.

Lê Tiệm Xuyên đi tới bàn, nhìn thấy một tờ ghi chú được đính lên mặt bàn bằng đinh bấm, mặt trên viết câu nói hắn từng nhìn thấy, hơn nữa còn vô thức đọc lên "Bạn có phải là người khuyên răn không?" kia. Câu nói được viết tay bằng tiếng Trung, đó là lí do vì sao khi đó hắn không hề do dự mà đã vô thức đọc lên.

Trên mặt bàn này chỉ có một tờ giấy. 

Phía dưới là ba ngăn kéo dàn hàng ngang, Lê Tiệm Xuyên kéo ra nhìn, hai ngăn đầu trống rỗng, không có vách kép.

Ngăn thứ ba có khóa mật mã, không thể mở bằng sức người, xem chừng chỉ có thể mở bằng mật mã.

Đồng hồ treo trên tường, kim đồng hồ chuyển động cạch cạch, hiện tại vừa qua 9 giờ.

Lê Tiệm Xuyên đoán mình đến nơi này vào lúc 9 giờ.

Mặt tường bên cạnh trông hơi máu me và kinh khủng.

Trên tường dán rất nhiều ảnh. 

Lê Tiệm Xuyên cẩn thận đếm, vừa đúng năm trăm hai mươi tấm. Mỗi tấm chỉ bằng kích thước nửa lòng bàn tay, không biết được dán bằng loại keo dính gì mà không sờ thấy mép, muốn xé xuống rất khó, nếu xé mạnh thì có thể sẽ rách luôn.

Hiển nhiên, cảnh trong những tấm hình này không đáng để lấy xuống thưởng thức.

Tấm nào tấm nấy máu me nhầy nhụa, hình như chụp bộ phận nào đó của cơ thể người.

Hơn nữa, lớp da của bộ phần này đang bị mở ra bằng một vài dụng cụ kim loại, cắt bắp thịt, rút xương, nhìn giống hệt hiện trường phân thây tàn nhẫn và đẫm máu.

Góc chụp hơi đặc biệt, rất gần, giống như dùng kính lúp để quan sát, chỉ nhìn thấy phần cơ thể được giải phẫu mà không nhìn thấy người trên bàn mổ và xung quanh.

Điều này làm cho bức ảnh trông như bị ngâm qua máu, mang theo cảm giác tanh tưởi, dính dớp và lạnh lẽo kỳ dị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!