Chương 21: (Vô Đề)

Đội còn sống là đội Bắc, hay là đội Nam?

Cơn bão tuyết dữ dội quét qua thung lũng  sông băng.

Các  băng sắc nhọn đan xen các lớp nham thạch, bầu trời trong vắt không một gợn mây, tia cực tím mãnh liệt chóa mắt.

Lê Tiệm Xuyên chống gậy trekking, thận trọng bước men theo rìa vách núi dựng đứng.

Gió và tuyết cắt mặt, đau đớn như trầy da tróc thịt.

Phổi của hắn bị cuốn vào guồng quay công việc điên cuồng, lồng ngực mở ra khép lại, từng hơi thở ra vào cổ họng như bị trút đầy lưỡi dao, quặn đau nóng rát.

Tuy hắn không biết vì sao thứ đi vào trò chơi là ý thức của hắn nhưng cơ thể của hắn trong trò chơi vẫn mạnh mẽ như ngoài đời thực, cơ thể và sức mạnh quen thuộc làm hắn thấy rất thoải mái trong suốt cuộc leo núi.

Tất nhiên, hắn không thể hiện trạng thái này ra ngoài.

"Tôi đề nghị …" 

Giọng nói to kèm theo tiếng thở hổn hển truyền đến từ sau lưng Lê Tiệm Xuyên, là chất giọng khản đặc của một cô gái, "Đi qua đoạn này rồi chúng ta nghỉ ngơi được không… Tôi chịu hết nổi rồi."

"Cũng gần trưa rồi, nghỉ ngơi một chút với ăn trưa luôn." Chàng trai đi tuốt đằng trước quay lại, nói với mọi người trong đội Bắc.

Đề xuất này nhận được sự đồng ý của tất cả mọi người.

Việc thiếu ôxy ở độ cao hơn mực nước biển cộng với hoàn cảnh leo núi tuyết khắc nghiệt đã làm cho bảy người vô cùng khó chịu. Ngay cả Lê Tiệm Xuyên có thể lực tốt cũng thấy không thoải mái, huống chi là những người khác.

Bọn hắn tiếp tục băng qua khu vực dốc nguy hiểm, rồi dừng lại trên con dốc khuất gió ở lưng chừng núi, tạm thời nghỉ ngơi lấy lại sức.

Lê Tiệm Xuyên ngồi dựa vào một tảng đá lớn, dùng đục băng cào một ít băng để nấu nước uống, đồng thời hờ hững đánh giá sáu người còn lại.

Hắn không phân biệt được ai là người chơi trong những người này, nguyên nhân là vì không chỉ hắn, mà những người kia cũng chẳng quen biết nhau. Lê Tiệm Xuyên cũng không cho rằng vì bảy NPC kia được huấn luyện cùng nhau và quen biết lẫn nhau, nên dễ dàng tìm ra ai là người chơi.

Có thể nói rằng, trước ngày leo núi hôm nay, mười bốn người bọn hắn không ai biết ai.

Điều này có nghĩa là Lê Tiệm Xuyên không chỉ cần đề phòng một số người nhất định, mà là phải đề phòng tất cả thành viên trong đội Bắc, ngoại trừ chính mình. Nửa ngày đã trôi qua, nhưng không một ai lộ rõ đặc điểm của người chơi.

Mặc dù việc giết người hay mất mạng bất cứ lúc nào ở núi tuyết rất đơn giản, thậm chí chỉ cần một sơ suất cố tình nho nhỏ là đã có thể dễ dàng g**t ch*t người chơi. Tuy nhiên, đối với một đội ngũ nhỏ như thế này, nếu có người thật sự ra tay thì chắc chắn sẽ bị lộ tẩy và rơi vào cuộc vây giết.

Tệ hơn nữa, cả đội có khả năng chết hết dưới điều kiện tự nhiên khắc nghiệt này.

Những kẻ cáo già rất cẩn thận, không ai có ý ra tay đầu tiên khi tình huống vẫn chưa rõ ràng.

"Anh Xuyên, anh có muốn ăn chút gì không?" Thanh niên mặt chữ điền vẫn luôn đi sau lưng Lê Tiệm Xuyên đi tới, đưa cho Lê Tiệm Xuyên chút thức ăn nén.

Lê Tiệm Xuyên cầm lấy thức ăn, cho cậu ta chút nước tuyết đun nóng.

Bảy người ngồi xung quanh một vài tảng đá to.

Thanh niên dẫn đầu tên là Tôn Sướng, có vẻ ngoài sáng sủa và đẹp trai. Theo giới thiệu, cậu ta là một người đam mê leo núi, từng chinh phục một vài ngọn núi nên có rất nhiều kinh nghiệm, vì thế liên tục dẫn dắt đội suốt đường đi, đồng thời còn chăm sóc những người khác.

Phái nữ duy nhất trong đội là Linda được cậu ta chăm sóc rất chu đáo.

Ngoài ra còn có ba đội viên, tất cả là nam giới ở độ tuổi từ 20 đến 30, người thấp nhất kia hình như mệt lả người, nằm nghỉ bất động bên tảng đá, rơi xuống cuối đội.

Hai người còn lại im lặng ăn uống, do kiệm lời nên gần như khiến người khác quên mất sự hiện diện của bọn họ.

Lê Tiệm Xuyên cố ý nói chuyện với Triệu Quang Huy, người không quá giống một người chơi.

Thu hết từng lời nói và cử động vào trong mắt, Lê Tiệm Xuyên vừa bổ sung nhiệt lượng để khôi phục thể lực, vừa ngắm nhìn ngọn núi Nam phía xa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!