Chương 2: (Vô Đề)

"Hộp ma đã đóng, trò chơi bắt đầu."

Đây là lần đầu tiên Lê Tiệm Xuyên gặp phải tình huống mới bắt đầu nhiệm vụ mà đã bị lộ tẩy thế này.

Chẳng qua là tuy danh tính và mục đích của hắn đã bị vạch trần nhưng Ninh Chuẩn không giết hắn, vẫn bắt hắn làm vật thí nghiệm __ Việc này làm Lê Tiệm Xuyên nhận ra hắn có thể có một giá trị khác biệt đối với Ninh Chuẩn, 

"Anh bị tôi nghe trộm từ lúc anh đến California rồi."

Ninh Chuẩn đặt ống tiêm xuống, nhấc chân xoay người bò lên giường bệnh của Lê Tiệm Xuyên, đôi chân trắng lóa mắt chui vào áo của Lê Tiệm Xuyên, nán lại trên bụng hắn.

Bàn chân băng ngọc đạp vào cơ bụng.

Cuối cùng, vẻ mặt âm trầm lãnh đạm của Lê Tiệm Xuyên cũng xuất hiện một chút sửng sốt.

Hắn có hơi ngờ rằng mình bị điện giật đến choáng váng, mắt hơi nheo lại, mới xác nhận thanh niên được nước lấn tới, tỉnh rụi ngồi trên giường của hắn, còn dùng bụng của hắn để làm ấm chân.

"Lấy chân ra!" 

Trong giọng nói khàn khàn của Lê Tiệm Xuyên có chút nóng nảy được đè xuống.

Ninh Chuẩn như thể không nghe thấy Lê Tiệm Xuyên, đôi mắt đào hoa vừa thư thái vừa mệt mỏi hơi khép lại, ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra dưới mí mắt rơi lên người Lê Tiệm Xuyên, lẩm bẩm nói: "Trông anh không ngạc nhiên lắm với chuyện này thì phải, xem ra anh cũng biết chỗ các anh có nội gián."

Lê Tiệm Xuyên không ngờ Ninh Chuẩn biết cả chuyện này.

Hằn nhìn chòng chọc vào mặt thanh niên, trầm mặc một chốc, quyết định bỏ qua hai bàn chân kia trước, nói ngay vào điểm chính: "Cậu nói xem cậu muốn phát huy giá trị của tôi thế nào."

Ninh Chuẩn hình như cũng không nghĩ Lê Tiệm Xuyên sẽ hỏi thế.

Cậu ta tiện tay kéo tới một cái gối đầu ở bên cạnh tựa ở cuối giường, giọng nói trong vắt nhưng lạnh lùng: "Tôi biết nhiệm vụ của anh là gì, nhưng đối với tôi, giá trị của anh lớn hơn những rắc rối mà anh mang lại. Nói từ góc độ khác thì mục đích và thủ đoạn đạt được mục đích của chúng ta có lẽ giống nhau."

Lê Tiệm Xuyên lạnh nhạt nhướn mày, thử dò xét nói: "Cậu cũng muốn con chip của trò chơi Hộp Ma ư?"

"Không, tôi không có hứng thú với cái đó."

Mái tóc đen mun của Ninh Chuẩn quét qua chân mày, ánh sáng rọi chếch tạo ra bóng đổ trên mặt cậu ta, "Tôi sẽ đưa anh vào trò chơi, tôi không quan tâm anh muốn cái gì, nhưng đổi lại anh phải giúp tôi vượt qua trò chơi và lấy được hộp ma của mỗi màn."

Lê Tiệm Xuyên nhìn Ninh Chuẩn đầy nghi ngờ: "Cậu muốn giao dịch với tôi ư? Theo tôi biết thì một chìa khóa chỉ cho một người vào… Cậu lấy được chìa khóa từ tay người khác sao?"

Hắn cười giễu cợt, "Hay là nói tiến sĩ Ninh không hề sợ hãi, tự nguyện hi sinh muốn giao chìa khóa của mình cho quốc gia?"

"Đây là bắt cóc, không phải giao dịch." 

Ninh Chuẩn dùng một chân đạp cơ bụng của Lê Tiệm Xuyên, sau đó rút chân ra, dùng ngón chân đẩy đẩy cổ tay hắn: "Tôi đã nói là do anh quá nguy hiểm nên mới tiêm cho anh thêm vài mũi mà."

Như bị ngọc nephrite lướt qua. 

Lê Tiệm Xuyên cáu kỉnh nhìn thoáng qua lỗ kim trên cổ tay mình và bàn chân với ngón cái hơi vểnh lên kia.

Chân của Ninh Chuẩn rất đẹp.

Thon thả, trắng nõn, móng chân mượt như vỏ sò mang theo cảm giác man mát, có thể nhìn thấy mạch máu xanh như ẩn như hiện trên mu bàn chân.

Nhưng rõ ràng vị trai thẳng Lê Tiệm Xuyên này chẳng có hứng thú gì, hắn chỉ hi vọng hôm nay Ninh Chuẩn đã rửa chân, đừng có đưa chân thối vào lỗ mũi hắn.

"Nói vậy tôi không thể từ chối à?"

Vẻ mặt lạnh lùng của Lê Tiệm Xuyên chẳng nhìn ra vui giận.

Ninh Chuẩn nói chắc chắn: "Anh sẽ không từ chối."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!