Chương 17: (Vô Đề)

"Nếu như nói mục đích của ông là gieo rắc cái ác, vậy thì ông thành công rồi đấy."

Laura như thể nghe được câu chuyện ngàn lẻ một đêm, cả người sững sờ.

Nam tước Harry dừng bước, quay đầu nhìn Ninh Chuẩn.

Gương mặt hốc hác của ông ta rõ ràng đang cười, nhưng lại khiến người khác cảm thấy lạnh lẽo thấu xương: "Cậu Luis, cậu phải biết rằng thế giới này chỉ tán thành chân tướng và chứng cứ."

"Tôi cũng cho là vậy." 

Ninh Chuẩn cong môi, khí thế bức người như lưỡi dao mới vừa rồi đột nhiên biến mất, đặt mông ngồi lên đùi Lê Tiệm Xuyên ở phía sau.

Da mặt của Lê Tiệm Xuyên co giật, song vẫn trầm giọng hô: "Thời gian chân không!"

Ánh nắng và bụi bặm đọng lại, thế giới mờ dần thành màu đen trắng.

Nụ cười trên mặt Nam tước Harry lập tức tiêu tan, nhìn chằm chằm Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn, ánh mắt âm u như gió lốc mưa đêm.

Mỗi một màn, mỗi người chơi chỉ được phép sử dụng một lần "Thời gian chân không", Ninh Chuẩn đã sử dụng qua, lần này chỉ có thể sử dụng của Lê Tiệm Xuyên. Khi thời gian chân không được dùng để giải câu đố, nó sẽ có thời gian dài gần như vô tận, cho đến khi lời giải kết thúc thì trạng thái chân không mới được giải trừ.

"Tôi sẽ không giết cậu." Nam tước Harry nói một cách mỉa mai.

Ninh Chuẩn nâng mắt đào hoa: "Tất nhiên là ông sẽ không, bởi vì nơi này là nhà thờ. Đây cũng là lý do tôi gạt số 2 chọn nơi này để đưa ra đáp án. Ông được sinh ra ở đây, có lẽ vẫn còn chịu sự ràng buộc của nơi này, vì vậy trước đó ông phải dẫn Laura ra khỏi nhà thờ để ra tay."

Ánh mắt nham hiểm của Nam tước Harry tối sầm.

Laura lấy lại tinh thần, rồi lại bối rối một chút: "Anh không phải là số 2 hả?"

Cô ta theo bản năng dời đường nhìn sang Lê Tiệm Xuyên ở sau lưng Ninh Chuẩn.

Lại thấy Lê Tiệm Xuyên sầm mặt, bộ dáng lạnh lùng khó ở như mắc bệnh chó dại thời kỳ cuối, âm trầm mở miệng: "Tôi là số 11."

Laura ngẩn ra, nhìn về phía Ninh Chuẩn: "Vậu cậu là số 10 ư?… Cậu và số 11 ngồi kế nhau, nhà cũng ở sát bên, lẽ nào… cậu cũng có hộp ma, số 11 vào đây thông qua hộp ma của cậu sao?"

Nếu Laura từng nói mình có hộp ma ở trên bàn ăn, vậy thì không khó để đoán ra quan hệ giữa Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn, dù sao hai người bọn họ có giấu diếm gì đâu.

"Người chết là số 2…"

Laura cúi đầu thì thào nửa câu rồi chợt ngẩng đầu, đỏ mắt nhìn Ninh Chuẩn chằm chằm: "Cậu dùng tôi và số 2 làm đá dò đường sao?"

Ninh Chuẩn mỉm cười đầy ấm áp, nhưng ánh mắt lạnh như băng tuyết: "Đúng vậy. Bằng không cô cho rằng mình còn giá trị nào khác à? Trên thế giới này không hề có cái thứ ngây thơ ngu xuẩn chỉ cho phép mình giết người mà không cho phép người giết mình, nhé. Cô đã chơi qua ba, bốn ván rồi, giả vờ khờ khạo cho ai nhìn vậy?"

Bị một đôi mắt đào hoa âm u lạnh lẽo thế này nhìn chòng chọc, Laura chợt run rẩy sợ hãi.

Giống như có một xô nước lạnh giội thẳng xuống đầu.

Cơn giận được giập tắt chỉ trong giây lát, môi của cô ta run rẩy, nói: "Tôi muốn biết đáp án."

Ninh Chuẩn hờ hững liếc nhìn Laura, mắt đào hoa nheo lại: "Thật ra suy luận của cô có một phần đúng, còn trùng khớp với sự thật tôi điều tra được. Ví dụ như ông chủ tiệm bánh mì chính là Jack, gã quả thật giả dạng thành trai bao để gây án."

"Vậy tại sao…"

Laura kiên quyết hỏi tiếp, rồi chợt nhận ra điều gì đó, thất thanh nói: "Các người… các người tìm được gì ở dinh thự Gilbert?"

"Nhật ký của phu nhân Molly và một tấm hình."

Ninh Chuẩn cong môi.

Cơ thể của tất cả mọi người đều bị cố định tại chỗ, không thể cử động, nhưng lúc Ninh Chuẩn nói ra những lời này, quyển nhật ký và tấm hình như thể bị một luồng sức mạnh vô hình lôi kéo bay ra khỏi túi áo của Ninh Chuẩn, rơi xuống cái bàn trước mặt, sau đó tự động mở ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!