"Một sự suy luận hết sức tuyệt vời!"
Nam tước Harry không có vẻ ngạc nhiên, trái lại có chút phấn kích nói: "Tất nhiên rồi. Tôi biết cô, Laura, tiệm bánh ở phố Pride mà cô làm việc rất khá."
"Cám ơn ngài đã khen ngợi."
Laura cười nói.
Cô ta có vóc người thấp béo, với một gương mặt bình thường, mái tóc xoăn màu nâu đỏ và chiếc váy màu xanh xám luôn tỏa ra mùi thơm ngọt ngào của bánh mì, trông không khác gì với bất kỳ người phụ nữ bình thường nào trên đường phố London.
Lúc Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy cô ta lần đầu tiên ở tại tiệm bánh số 13 phố Pride, hắn cứ nghĩ cô ta là khách đến mua bánh, nào ngờ lại là nhân viên của tiệm.
Tuy nhiên, nếu là thế thì có rất nhiều chuyện được thông suốt.
Nam tước Harry thúc giục, "Cô thật sự biết danh tính thật của Jack Đồ tể sao, Laura? Tôi không thể chờ để bắt tên ác ma kia."
"Tất nhiên rồi, thưa Nam tước."
Laura nở một nụ cười kiêu ngạo: "Thực ra thì hầu hết mọi người trong khu phố Whitechapel đều đã gặp qua Jack Đồ tể. Gã chính là chủ tiệm bánh số 13 phố Pride, ông Gilbert."
Vẻ mặt ổn định và oai phong của Nam tước Harry thay đổi: "Là ông ta ư?"
Hơi thở của Nam tước Harry có phần bất ổn, "Laura, Gilbert là ông chủ của cô, cô đã làm việc với ông ta nhiều năm, những lời cô vừa nói cần có bằng chứng."
"Tất nhiên là tôi có bằng chứng."
Laura tự tin rằng những suy luận và bằng chứng của mình là hoàn mỹ và không có kẽ hở.
Cô ta vừa lấy ra thứ gì đó từ trong cái túi đeo sau lưng, vừa liếc nhìn hai người đàn ông ngồi ở hàng sau. Khi bọn họ nghe được cái tên Gilbert, bọn họ đã để lộ vẻ mặt ngạc nhiên.
Xem ra bọn họ không đoán được danh tính của Jack.
Một câu đố nhỏ như vậy mà lại làm khó số 2, Laura không khỏi có chút thất vọng. Cô ta nghĩ mình đã tìm được một đối thủ ngang tầm, nhưng té ra chỉ là một kẻ vô dụng may mắn.
Laura đặt từng món đồ lên bàn, cuối cùng dốc ngược túi vải đổ ra một con chuột nhỏ đen như mực.
Con chuột nhỏ đảo mắt, nhanh chóng trèo dọc theo cánh tay của Laura lên đến đầu vai.
"Chúa ơi …"
Nam tước Harry sợ hết hồn, mặt nhăn nhó hình như đang kiềm chế không tránh đi.
Laura không quan tâm.
Nam tước Harry là NPC có nhiệm vụ hướng dẫn mà mọi màn chơi phải có. Cô ta không cần quan tâm đến ý kiến của ông ta.
"Liên quan đến danh tính của Jack, tôi nghĩ cần phải nói từ lúc bắt đầu."
Vẻ mặt của Laura bình tĩnh lại, một khí chất nghiêm cẩn xuất hiện từ vẻ ngoài bình thường của cô ta, so với Lê Tiệm Xuyên lười nhác và bất cần đời thì trông cô ta như một nhân viên làm công việc công
-kiểm
-pháp, "Trước khi giải thích, tôi muốn nói cho các vị biết dị năng của tôi."
Cô ta chạm nhẹ vào con chuột nhỏ trên đầu vai: "Điều khiển động vật, đồng thời có thể giao tiếp với chúng nó."
Nam tước Harry dường như không nghe thấy những lời này của Laura, vẻ mặt nghiêm túc chờ đợi.
Lê Tiệm Xuyên lại có thêm kiến thức về cái gọi là dị năng trong trò chơi hộp ma. Điều khiển động vật và giao tiếp với động vật, nếu sử dụng tốt dị năng này thì có hơi siêu phàm đấy. Tuy nhiên, theo Ninh Chuẩn nói thì dị năng này có hạn chế, phỏng chừng Laura cũng không thể điều khiển được nhiều loại động vật
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!