Tôi đã biết danh tính thật của Jack.
"Mấy người kia sẽ không hành động tùy tiện đâu."
Trong vườn hoa số 3 đường Whitechapel, Ninh Chuẩn dựa ở góc tường um tùm cỏ dại, câu được câu không lật quyển nhật ký, thấp giọng nói.
Lê Tiệm Xuyên ngồi bên cạnh nhét bánh mì khô vào miệng.
Hai người lợi dụng sương mù dày đặc và bóng tối sau nửa đêm lặng lẽ từ đường Lust quay về căn hộ, nhưng bọn họ đã bị theo dõi. Lê Tiệm Xuyên bị lộ tẩy từ lâu, Ninh Chuẩn đi cùng hắn nên hiển nhiên cũng bị nghi ngờ, dù sao lúc thường hai người cũng không che giấu quá nhiều.
Bọn hắn không thể vào nhà, bằng không có chết cũng không biết vì sao.
Vì thế Lê Tiệm Xuyên quấn chăn, cầm theo chút đồ ăn, ôm Ninh Chuẩn chui vào vườn hoa sát con hẻm nhỏ.
Ở khu nhà này, tường sân sau nằm rất gần cửa sổ, vườn hoa không được cắt tỉa, liếc nhìn một vòng thì cơ bản vườn hoa của nhà nào cũng bị bỏ hoang, dây leo cỏ dại cao cỡ nửa người mọc um tùm, rất thích hợp để trốn. Hơn nữa, trốn trong vườn hoa của căn hộ Ninh Chuẩn còn có thể quan sát hai căn hộ của hai người.
Hai người không hề chê bai chỗ ẩn thân này.
Lê Tiệm Xuyên quanh năm làm nhiệm vụ, hoàn cảnh nào cũng đã ở qua, thế nên cơ thể cao to làm ổ trong bụi cỏ dại dây leo cũng tự nhiên như thường. Ninh Chuẩn tuy ưa làm nũng nhưng không hề yếu ớt, chẳng qua dưới mông vẫn được Lê Tiệm Xuyên kiên quyết nhét cho tấm chăn.
Suy cho cùng, hai b* m*ng nhỏ trắng nõn mềm mại đàn hồi kia lâu lâu lại hiện lên trong đầu làm cho Lê Tiệm Xuyên cũng có chút tiếc nuối phá hỏng chúng nó.
"Còn thiếu chút nữa."
Ninh Chuẩn khép lại nhật ký của phu nhân Molly, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị.
Lê Tiệm Xuyên cũng đang cắt tỉa manh mối hiện tại, hiểu rõ thiếu chút nữa mà Ninh Chuẩn nói là gì.
Lúc nhìn thấy bức ảnh kia, hai người bọn họ đều có một vài suy đoán, và những suy đoán này đã được dì Irene xác nhận một phần vào tối hôm qua. Song bọn hắn còn thiếu một điểm then chốt.
"Chúng ta phải tranh thủ thôi."
Ninh Chuẩn nghiêm túc trầm tư nói, "Bằng không tôi sợ chúng ta tránh được hôm nay, không tránh được ngày mai. Người đang tìm chúng ta không chỉ có người chơi, nhưng tôi không hi vọng hai ta bí quá hóa liều…"
Lê Tiệm Xuyên thích những lúc tiến sĩ Ninh đứng đắn không hứng tình.
Cặp mắt đào hoa rũ xuống, môi khẽ mím, đường nét gương mặt không nhu hòa mà sắc bén như lưỡi dao, cả người tỏa ra khí chất lãnh diễm và cấm dục. Nhìn biết ngay là một người lãnh đạm cầm dao mổ nói về giải phẫu cơ thể người.
Nhưng lúc cậu ta lên cơn chọc ghẹo người, khí chất này đột nhiên biến đổi, vẻ cám dỗ từ trong xương lộ ra một cách đầy tự nhiên.
Tựa như mỹ nhân rắn với làn da mềm mại và chiếc đuôi phun nọc độc quấn quanh cổ bạn, trái tim và cả mạng sống của anh.
Có hơi ngạc nhiên bản thân lại nghĩ tới một ẩn dụ cay mắt như thế nay, Lê Tiệm Xuyên nheo mắt, vươn tay tới như một con báo hoang trong bóng tối rồi xoa đầu Ninh Chuẩn.
Động tác thô bạo nhưng bất ngờ mang theo chút ý tứ trấn an.
"Tôi biết anh sẽ bảo vệ tôi mà."
Vẻ cấm dục hời hợt lãnh đạm cả người lập tức bị cái xoa đầu này đánh bay.
Ninh Chuẩn như con mèo được gãi cằm, híp mắt ngả lên đầu vai của Lê Tiệm Xuyên, nhỏ giọng nói: "Mông đau… người ta muốn ngồi lên chân anh."
Lê Tiệm Xuyên ngửa đầu nuốt nước bọt, mặc kệ cậu ta.
Lúc hừng đông, con mắt bị thương của Ninh Chuẩn đã khỏi, thế là lại có tinh thần, núp ở góc âm u nắng rọi không tới, quấn lấy hắn như con bạch tuộc, sờ hắn trêu hắn đủ kiểu.
Hắn thật sự rất muốn băm vằm hai cái móng vuốt của Ninh Chuẩn.
Vì bị lơ nên Ninh Chuẩn cũng không quậy nữa, khép hờ mắt rơi vào trầm tư.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!