Chương 13: (Vô Đề)

Làm nũng thật kìa trời.

Đôi mắt đào hoa xinh đẹp từ tốn nhấc hàng lông mi dài mảnh lên, sắc màu âm u lưu chuyển nhìn sang, kết hợp với khuôn mặt tái nhợt chảy máu một bên tạo thành một vẻ đẹp đẫm máu và yêu dị.

Thế giới trắng đen, Lê Tiệm Xuyên đối diện với ánh mắt đó, chẳng hiểu sao trong lòng lại dâng lên cảm giác lạ kỳ.

Da đầu hắn ngứa ran khi nghe hai tiếng "anh Xuyên", hắn dời mắt sang Anna.

"Quy tắc của cô…" 

Ánh mắt của Lê Tiệm Xuyên dừng lại một lúc trên bàn tay cầm kéo của cô ta, giọng nói lạnh như băng.

"Đợi đã! Khoan hãy nói!" 

Anna hoảng loạn ngăn cản, có tia sáng kỳ dị dâng lên trong mắt cô ta: "Tôi có thể giúp anh! Anh cũng bị Ghost quản chế nên mới đi theo cậu ta, có đúng không? Tôi có thể nói cho anh bí mật của dinh thự này, sau đó để dinh thự giúp chúng ta cùng giết cậu ta! Lẽ nào anh cứ để mặc cậu ta lợi dụng như vậy ư?"

"Cậu ta là một kẻ ác độc và không đáng tin, rồi thì cậu ta cũng sẽ giết anh, dùng hiệu lực quy tắc của anh để tăng cường dị năng của mình…"

Anna nói thật nhanh, nhưng ánh mắt lại tối sầm.

Cô không quá tin tưởng Lê Tiệm Xuyên có thể đoán ra quy tắc của cô, bởi vì điều kiện quy tắc của cô rất phức tạp, lại có chút khó tưởng tượng nổi.

Nhưng cô không dám đánh cuộc. 

Một khi quy tắc bị nói toạc ra, người chơi sở hữu quy tắc này sẽ bị trò chơi xóa sổ, trong hiện thực cũng sẽ lập tức tử vong. Vì thế cô đang kéo dài thời gian và đang quan sát.

Cô muốn xác định xem rốt cuộc Lê Tiệm Xuyên hiểu biết bao nhiêu về quy tắc của cô, nếu như Lê Tiệm Xuyên do dự và để lộ dáng vẻ miệng hùm gan sứa, cô sẽ lập tức bắt tay với dinh thự g**t ch*t hai người ngay khi thời gian chân không kết thúc.

Hiển nhiên, nếu Lê Tiệm Xuyên đoán sai, hắn ta sẽ bị xóa sổ trực tiếp, cô không cần phí sức làm gì.

Anna vẫn dùng vẻ mặt chân thành để thuyết phục: "Chúng ta có thể hợp tác, dị năng của tôi đã đến cực hạn nên không thể tiếp tục sử dụng trong màn này, anh không cần đề phòng tôi làm gì. Không có dị năng thì tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường tay trói gà không chặt mà thôi, hơn nữa, tôi có thể nói cho anh một manh mối quan trọng…"

"Cô là cái thá gì." 

Tại những lời nói gây chia rẽ vụng về này, Lê Tiệm Xuyên nhướng đôi mày lạnh như mũi kiếm, dứt khoát cắt đứt hành động tự biên tự diễn của Anna.

Mỗi một màn, mỗi người chơi chỉ có thể xin một lần "Thời gian chân không" rõ ràng vô cùng giá trị. Vì thế hắn không thể lãng phí thời gian chân không của Ninh Chuẩn, tuy rằng hắn không biết vì sao Ninh Chuẩn không tự nói ra.

Lê Tiệm Xuyên có cảm giác lúc cảnh tượng xung quanh biến thành màu trắng đen, luồng sức mạnh thuộc về quy tắc trên người hắn giống như chợt biến mất.

Việc này có nghĩa là ở thời gian chân không, hắn không cần tuân thủ quy tắc "Chỉ được nói dối".

Hiếm thấy có thể nói chuyện thoải mái, tuy Lê Tiệm Xuyên không phải là người hay nói nhưng vẫn cảm thấy sướng rơn.

Hắn không muốn nghe tiếp mấy lời nhảm nhí của Anna nên nói thẳng: "Quy tắc của cô là giết người chơi đổi lấy thời gian tồn tại. Nói cách khác, vào lúc bắt đầu màn chơi này, cô sắp hoặc đã chết."

Anna sững sờ. 

"Không… không thể nào! Quy tắc này vốn không thể bại lộ… làm sao anh lại biết nó!"

Cô thật sự không tin nổi. 

Lúc cô nhận được quy tắc này, cô biết ngay người chơi bình thường chắc chắn đoán không ra! Đặc biệt là những người chơi cấp thấp và xấp xỉ với cô.

Sự lý giải của những người chơi cấp thấp này phần lớn chỉ dừng lại ở "có thể" và "không thể", căn bản sẽ không nghĩ đến điều gì khác.

Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy vẻ ngoan độc và tuyệt vọng không hề che giấu trong đáy mắt của Anna, hắn xác định suy đoán trong lòng mình.

"Quy tắc của cô quả thật rất khó đoán."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!