"Tôi tìm thấy chiếc hộp kia, tôi nghĩ tôi có cách rồi!"
Chiếc rìu bị kéo lê trên sàn gỗ ẩm ướt, phát ra âm thanh vang dội.
Người gác cổng người đầy nhọt máu đang di chuyển một cách kỳ lạ về phía phòng khách, kèm theo đó là tiếng cười trẻ con hi hi khàn và chói tai.
Một cơn gió hôi thối không biết từ đâu lủi tới, thoắt cái thổi tắt ngọn nến cuối cùng.
Toàn bộ dinh thự chìm vào bóng tối đáng sợ.
"A a a ___!"
Những người ngồi xung quanh cuối cùng cũng phản ứng, hét lên rồi chạy trối chết.
Bàn ghế bị lật đổ, hoàn cảnh tối tăm khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn, mọi người vấp ngã và xô đẩy nhau, chui rúc trong phòng khách rộng rãi.
Carter râu ria lớn gan, nhặt lấy một cái ghế rồi ném mạnh vào người gác cổng.
Người gác cổng nhấc chiếc rìu đẫm máu lên, bổ chiếc ghế thành hai, vụn gỗ bắn tung tóe.
"Hì hì!"
Tiếng cười của trẻ con đột nhiên trở nên sắc bén.
Động tác vốn chậm chạp của người gác cổng theo đó tăng tốc đột ngột, cánh tay to như eo phụ nữ xoay tròn, cầm rìu vọt về phía Carter.
"Ầm ầm!"
Đồ trang trí và tranh sơn dầu nát bươm bay vèo vèo, lưỡi rìu bổ ra một vết nứt sâu hoắm trên tường.
Carter phản ứng rất nhanh, lúc người gác cổng chạy tới, ông ta đã ôm đầu né qua một bên, tiếng rìu chém xuống vang lên ở ngay sau đầu ông ta, mảnh vỡ của chiếc đèn pha lê bắn lên mặt ông ta, máu bắt đầu chảy ra nhưng ông ta chẳng thèm để ý, vội giẫm lên đống lộn xộn vọt tới trước.
Nhưng rìu của người gác cổng nhanh hơn.
Một tiếng vang giòn giã như bổ dưa bùng nổ.
Hơn nửa đầu của Carter bị tước văng, máu thịt tanh hôi trắng đỏ phún lên, vào khoảnh khắc sấm sét lóe lên, một màn máu b*n r* khiến người can đảm cũng phải rét lạnh.
George đang trốn cách Carter không xa.
Máu đổ ập lên người ông ta.
Ông ta há miệng thở hổn hển như một con cá mắc cạn, hai chân mềm oặt, hai mắt mất tiêu cự dựa vào tường trượt ngồi xuống, làm thế nào cũng không đứng lên nổi.
Chiếc rìu lấy máu đang ở rất gần, George cảm thấy linh hồn đang rời xa mình, ông ta muốn hét lên nhưng cổ họng không phát ra được âm thanh nào.
Ông ta cứ nghĩ mình chết chắc rồi, nhưng không ngờ chiếc rìu nọ chỉ vẫy vẫy óc và máu tươi dính bên trên rồi chậm rãi thu về.
Người gác cổng quái vật xoay người, rời khỏi phòng khách bằng tư thế quái dị như lúc gã đến.
Tiếng cười hì hì của trẻ con biến mất trong bóng tối.
Tất cả tiếng hít thở đều mang theo nức nở kinh hồn, tiếng khóc khe khẽ đè nén vang lên.
Ngoài cửa sổ, tiếng sấm vang ầm ầm, tiếng mưa lộp bộp lại dần chuyển lớn.
Lúc ngọn nến vừa bị dập tắt, phản ứng huấn luyện nhiều năm của Lê Tiệm Xuyên đã để hắn chọn ẩn nấp ở ngay góc gần lối vào phòng khách. Như một cái bóng im lặng dán trong bóng đêm, hắn chăm chú quan sát đống hỗn độn bên trong phòng khách.
Có lẽ hắn đã đoán được một phần điều kiện tử vong, nhưng khi kết hợp với cái chết của một số người trước đó, hắn vẫn có một chút nghi ngờ không thể xác định.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!