Trên chiếc bàn này có thêm một người phụ nữ.
"Ôi chúa ơi!"
Thêm vài tiếng hét chói tai vang lên.
Phu nhân trẻ ngã xuống đất, hai chân mềm như sợi mì, chẳng đứng dậy nổi.
Hai phu nhân mang theo người hầu còn lại hoảng loạn, một người trong đó quen biết phu nhân trẻ bèn run tay đỡ người dậy, giọng nói mang theo sợ hãi và nức nở: "Chúa ơi! Lily, đó là quần áo của Fina và Allen mà, chẳng phải chúng đi tìm công cụ để làm sạch lò sưởi sao…"
Đám phụ nữ rúc vào nhau.
Cơn mưa rào điên cuồng nện đôm đốp lên cửa sổ, tia chớp mang đến ánh sáng trắng lóa mắt.
Hình người xoắn vẹo và mảnh khảnh dính vào cửa sổ tạo ra cái bóng đáng sợ, giống như có ai đó víu vào cửa sổ rồi rình trộm những người bên trong nhà.
Người đàn ông trung niên đầy đặn ngồi gần cửa sổ vừa an ủi người vợ đang run cầm cập, vừa lấy hết can đảm bước tới vén tấm rèm cửa sổ bị gió thổi bay qua một bên, sau đó vội vàng ôm lấy người vợ đang la hét cách xa cửa sổ, bước vào bóng tối trong phòng khách: "Không có gì đâu Emily, không có gì đâu, chỉ là bóng cây thôi…"
Giọng ông ta run run.
Trong cơn bão, dinh thự bỏ hoang xuất hiện một cảnh tượng khủng khiếp như vậy, không ai có thể bình tĩnh.
Những thanh niên trẻ hào hứng thảo luận về cuộc đua ngựa và những người đàn ông thưởng thức tranh cũng ngạc nhiên không thôi, đứng đờ ở tại chỗ.
George chộp lấy chiếc mũ của ông ta, vẻ mặt tái mét.
Ở trong góc, Ninh Chuẩn nắm lấy cánh tay của Lê Tiệm Xuyên, ngước lên nhìn hắn: "Thám trưởng Conn, em cũng sợ lắm…"
Lê Tiệm Xuyên: "…"
Cậu từng giúp xác nữ nhét ruột vào lại đó, sợ cái đếch!
Lê Tiệm Xuyên lờ Ninh Chuẩn, vừa quay đầu thì chợt nghe được một tiếng két rất nhỏ.
Hắn lập tức nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy chiếc đèn chùm trang trí trên trần nhà đột nhiên sà xuống một cái rầm không hề báo trước.
Khéo sao bên dưới ngọn đèn chùm là chiếc bàn tròn có đặt một vài ngọn nến. Sau một tiếng vang lớn, chiếc bàn tròn ngã qua một bên, nến lăn hết lên thảm, lửa lập tức bùng lên.
"Ôi lạy Chúa!"
"Lửa… cháy rồi!"
Phòng khách nhất thời loạn cào cào.
Thấy đám cháy trên thảm có xu hướng lan rộng, Lê Tiệm Xuyên nhanh chóng đứng dậy xốc tấm thảm lên, tạm thời bọc lấy ngọn lửa, sau đó mở cửa sổ ném tấm thảm bén lửa vào trong màn mưa.
Hạt mưa lớn chừng hạt đậu, xen lẫn mùi máu tươi nện vào nửa người trên của hắn, hắn liếc nhìn hai tấm da người, sau đó đóng cửa sổ lại.
Gần như toàn bộ nến đã tắt ngúm, bên trong phòng khách tối om, chỉ còn lại hai ngọn nến trong tay mấy người đàn ông trung niên ngắm tranh đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt.
"Rời khỏi đây thôi!"
Một thanh niên mang giày bốt đột nhiên đứng dậy, sắc mặt trắng bợt, kích động nói, "Cái chết của người đánh xe và nữ hầu gái quá quỷ dị, bọn họ chỉ rời phòng khách mới mười phút! Là ai đã giết bọn họ? Tôi cho rằng không có người nào có thể làm được việc này nhanh như vậy…"
Hơi thở của cậu ta có hơi dồn dập, "Có trời mới biết trong dinh thự u ám quỷ dị này có cái gì…"
"Rời khỏi đây ư? Chúng ta rời khỏi đây bằng cách nào?"
Một thanh niên thấp bé hỏi vặn lại: "Đừng đùa nữa Brooke, bên ngoài mưa như trút nước, xe ngựa của chúng ta không thể vượt qua con sông kia, chúng ta sẽ chết đuối mất."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!