Chương 10: (Vô Đề)

Cây… trên cây…

Thị trấn DeLand nằm cách thành phố Luân Đôn không xa.

Cỗ xe ngựa cũ chạy qua dưới đám ống khói cuồn cuộn khói đặc, dọc theo dòng sông Thames sôi động, rời khỏi khu vực thành thị. Khoảng hai giờ sau, đã trông thấy bóng dáng của thị trấn miền núi ở phía xa.

Đây là một nơi rất thích hợp để nhiều quý tộc và giai cấp tư sản cũ sa sút dành thời gian giải trí lúc rỗi rãnh.

Đường sá ở nông thôn hiếm khi bằng phẳng và rộng rãi, sương mù dày đặc dần dần tản đi, không khí trong lành và ẩm ướt mang theo hương thơm của cỏ xanh. Những đàn bò nâu dàn đầy một vùng, đang gặm cỏ; những ngôi nhà bằng đá so le nhưng thú vị mang đậm phong cách Victoria, còn lại chủ yếu theo phong cách Phục hưng Gothic.

Phong cách kiến trúc này làm cho toàn bộ thị trấn DeLand đầy nhàn nhã và thanh tĩnh dôi ra chút khí chất lạnh buốt cổ quái.

Trường đua ngựa nằm ở phía Bắc của thị trấn DeLand, rộng lớn và bằng phẳng, có một cánh đồng cỏ xanh rộng lớn ở rất xa, nhiều con ngựa nhỏ đang chạy băng băng trên đó.

Lúc ba người Lê Tiệm Xuyên đến, đã có rất nhiều người ngồi quanh trường đua.

Hơn mười cỗ xe ngựa hoặc đắt tiền, hoặc đơn giản đã đậu bên ngoài, những người hầu chuyên biệt của trường đua DeLand đang trông giữ những cỗ xe ngựa này.

Thân phận người chơi của Lê Tiệm Xuyên đã bại lộ, nhưng khi hắn đẩy xe lăn cho Ninh Chuẩn xuất hiện trên trường đua, những ánh mắt của cả nam lẫn nữ đều không có gì lạ thường, chỉ là cái nhìn tò mò bình thường.

Có một vài người dường như cũng quen biết Conn, lịch sự cất tiếng chào hỏi hắn.

"Thám trưởng Conn, không ngờ lại gặp ngài ở nơi này."

Một người đàn ông gầy gò, ăn mặc như một quý ông người Anh tiêu chuẩn bước đến, cởi mũ và bắt tay với Lê Tiệm Xuyên, đi theo sau là một thiếu niên mặt tàn nhang khá thấp, "Đây có phải là phu nhân Anna không? Tôi là George, chúng ta từng gặp trong hiệu sách của chồng bà. Bà vẫn thanh lịch và xinh đẹp như vậy."

Lê Tiệm Xuyên lạnh lùng bắt tay với ông ta.

Anna mỉm cười tiếp chuyện: "Xin chào, ngài George. Thám trưởng Conn và anh bạn Luis của tôi nghe nói thị trấn DeLand có tổ chức đua ngựa, nên muốn đến thư giãn một chút… Ngài biết đấy, để trải qua khoảng thời gian buồn tẻ ban ngày khó khăn biết bao, lại thêm vụ án giết người liên hoàn khiến lòng người bàng hoàng kia nữa, hiếm khi có được một sự kiện nào vui vẻ và thư giãn thế này."

"Ồ, đúng vậy." 

George nói: "Tôi nhớ bà sống ở đường Whitechapel nhỉ, xin bà hãy cẩn thận. Ngày hôm nay, có rất nhiều người ở đường Whitechapel đang nói về chuyện này đấy…"

Vừa trò chuyện, đôi bên đi vào trường đua tìm chỗ ngồi.

Anna rõ ràng đã luyện tập qua, nói chuyện rất trôi chảy, giọng nói và điệu bộ đều toát lên dáng vẻ dân bản xứ Luân Đôn, y hệt một cô ảnh hậu.

Song, George cũng là một người hiểu biết sâu rộng.

Ông ta có rất nhiều ý tưởng và cách nhìn về âm nhạc cổ điển và phong tục địa phương của Anh, Anna nhanh chóng không bắt kịp nhịp điệu của George, câu chuyện bất giác được Ninh Chuẩn nhẹ giọng đón lấy.

Anna rời đi dưới sự ra hiệu của Ninh Chuẩn, tiếp tục trò chuyện với những phu nhân trẻ khác.

Ninh Chuẩn như một cuốn bách khoa toàn thư, cách phát âm chuẩn Luân Đôn, nói chuyện điềm đạm chừng mực, từ đàm luận thời tiết cho đến kiến trúc âm nhạc.

Ninh Chuẩn có trang điểm nhẹ, mái tóc vàng buộc ở sau ót, sắc mặt vàng vọt, một cặp kính gọng đen nặng gác trên sống mũi, hình dáng của mắt và môi đã được trang điểm khác đi.

Diện mạo thế này khiến cho Ninh Chuẩn trông rất bình thường và nhã nhặn, như một học giả tài giỏi, nho nhã lễ độ, tu dưỡng hằng ngày.

George bộc lộ vẻ mặt ngưỡng mộ.

Chỉ trong một giờ ngắn ngủi, ông ta như đã nhanh chóng xây dựng được tình bạn với Ninh Chuẩn. Lúc nói đến phong tục địa phương và những chuyện kỳ lạ, George liền chủ động kể: "Nói về một số chuyện kỳ lại lưu truyền ấy hả, ở thị trấn DeLand này có một chuyện."

Vào lúc câu nói này vang lên, Lê Tiệm Xuyên lập tức nhạy bén cảm giác được, những tầm mắt như có như không ở xung quanh đây đang khẽ động, toàn bộ chỗ nghỉ ngơi của trường đua chìm vào bầu không khí quái dị.

Hoạt động đua ngựa đã bắt đầu. 

Một số thanh niên trẻ và cường tráng vội vàng cưỡi ngựa, phi nước đại bên trong hàng rào, lúc vui vẻ thì la lên đầy phấn khích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!