Chương 9: Người qua đường 4

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Lạc Hành ngẩn ra, nhìn theo tầm mắt hắn, vội vàng thu lại để sau lưng: "Không, không sao cả."

"Không sao thì sao sưng thành dạng này, lấy ra để tớ nhìn chút."

"Không sưng lắm, có chút xíu thôi, cậu đừng nhìn." Lạc Hành mím mím môi nói: "Rất khó coi."

"Tớ còn chê cậu khó coi? Còn không lấy ra sẽ đánh cậu." Sắc mặt Hoắc Hành Chu trầm xuống, chìa tay ra, "Lấy ra."

Giọng hắn rất lớn, trong lớp học ồn ào ai cũng bị dọa hết hồn, đồng loạt quay đầu đến nhìn, chỉ thấy Hoắc Hành Chu đang lạnh lùng nhìn Lạc Hành, muốn đòi cái gì với cậu, mà Lạc Hành thì khó chịu né tránh không cho hắn đụng.

Mọi người nghị luận.

"Mới đến lớp ngày thứ ba đã lộn xộn lấy đồ của Hoắc Hành Chu, không muốn sống nữa ư."

"Chả trách Trương Huyền không thích nó, lộn xộn lấy đồ người khác là ăn trộm đấy, là tao tao cũng không thích, vậy sau này tao phải cất đồ cẩn thận, không thể để ở phòng học."

Hồ Giai Văn nghe nghị luận, bèn nhìn sang chỗ Lạc Hành, chỉ thấy mặt cậu hơi ửng đỏ, chôn đầu thật thấp không dám nhìn Hoắc Hành Chu, vẻ mặt đầy vẻ phạm sai lầm.

Lẽ nào cậu ta thật sự chôm đồ sao?

Hoắc Hành Chu cũng nghe thấy nghị luận, giương mắt lạnh lùng quét qua: "Nói gì đó, lặp lại lần nữa tao nghe xem."

Người vừa mới nghị luận rụt cổ xuống, cảm nhận được cơn giận của hắn thì lập tức không dám nói tiếp nữa.

"Sáng sớm không cố gắng tự học đọc sách viết bài thi, ồn ào cái gì đó!" Trình Lợi Dân đứng ở trước cửa, nặng nề ho khan một tiếng, "Tinh lực lớn như vậy thì ra ngoài chạy mười vòng cho tôi."

Mọi người rối rít quay đầu, làm bộ giả vờ ham học, Hồ Giai Văn cuối cùng liếc nhìn một cái, cũng thu hồi tầm mắt.

Lạc Hành thấy không cần phải giằng co với Hoắc Hành Chu cũng thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng nhắc nhở hắn: "Thầy đến."

Hoắc Hành Chu mềm không được cứng không xong, sắc mặt khó coi chìa bàn tay xuống dưới bàn; "Nếu cậu không ngại tớ kéo tay cậu ở trước mặt thầy Trình, thì cậu cứ việc giấu."

Advertisement / Quảng cáo

Lạc Hành nhìn lòng bàn tay hắn lớn hơn mình khá nhiều, có vài vết chai nhỏ, xương ngón tay thon dài sạch sẽ, bất đắc dĩ cắn môi, dè dặt đưa đến bắt cái tay từ dưới bàn.

Hoắc Hành Chu cầm lấy nhìn một chút, mẹ nó tay sưng rồi?

"Tớ đưa cậu đến bệnh viện." Hoắc Hành Chu đứng lên, "Thầy."

"Đang làm gì đó."

Lạc Hành ở phía dưới nhẹ nhàng kéo tay áo hắn, thấp giọng nói: "Tớ không sao, không sao cả thật sự không sao cả, không cần nói với thầy, cũng không cần đến bệnh viện."

Hoắc Hành Chu cụp mắt.

"Tớ không sao, chắc hôm qua không cẩn thận đụng trúng chỗ nào ấy, ngày mai là tiêu sưng rồi." Lạc Hành mím môi: "Tớ không muốn đến bệnh viện."

Âm thanh của cậu tinh tế mềm mại, bởi vì sốt ruột nên hai má hiện lên một màu đỏ nhàn nhạt, một đường đến cổ và tai cũng đỏ ửng, đôi mắt lộ ra một tia hàm ý xin tha.

"Rốt cuộc là chuyện gì!" Trình Lợi Dân nhìn hắn như đứng cùng một cái cọc gỗ, tính khí đã đè nén đến cực hạn, Hoắc Hành Chu nói: "Không có gì, em rớt đồ."

"… Rớt thì tự tìm đi, đừng ảnh hưởng đến bạn trên lớp." Trình Lợi Dân tức giận liếc hắn một cái, bỗng lại hỏi: "Lạc Hành sao em chuyển xuống phía cuối ngồi? Hoắc Hành Chu là em đúng không?"

Lạc Hành sợ Trình Lợi Dân còn mắng hắn, vội vàng đứng lên nói: "Thầy ơi, có vài đề em không biết làm, muốn ngồi chung với bạn Hoắc, tiện hỏi bài ạ."

Trình Lợi Dân bỗng nhớ lại, chính mình còn nhờ Lạc Hành vô ý hữu ý ảnh hưởng đến chuyện học tập của Hoắc Hành Chu, đúng lúc tự mình chuyển chỗ, "Ừ" một tiếng rồi bảo hai người ngồi xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!