Chương 80: Phiên ngoại 5 — Trưởng thành rồi

Edit: Hướng Nhật Quỳ

"Cậu đang làm gì đó?"

Hoắc Hành Chu vừa phòng đã phát hiện Lạc Hành đang vểnh mông lục tung đủ thứ, chẳng biết đang tìm thứ gì, bèn đi qua kéo người dậy rồi giam vào lòng: "Vợ đang tìm gì thế?"

Lạc Hành nằm trong lòng hắn chưa tới hai giây đã muốn chui ra: "Tớ tìm thư thông báo đại học của cậu, không biết tớ để ở đâu rồi… Cậu có thấy không?"

"Không phải mấy bữa nay ngày nào cậu cũng ôm ngủ sao?" Hoắc Hành Chu vừa nghĩ đến cảnh Lạc Hành ôm lá thư thông báo đại học kia như bảo bối, giống như hắn tốn trăm ngàn cay đắng chỉ để thi đậu đại học vậy.

Lạc Hành hơi đỏ mặt, ho khan cái rồi nói: "Cũng đâu… đâu phải mỗi ngày đâu."

Hoắc Hành Chu "than khóc kể lể" lên án: "Sao mà không có chứ! Hôm đó vừa nhận được là cậu đã bắt đầu ôm rồi, còn chẳng thèm ôm tớ. Tớ còn không bằng một lá thư thông báo nữa."

Lạc Hành nhỏ giọng cãi: "Tớ vui quá thôi mà. Cậu đừng ghen!"

Hoắc Hành Chu hừ lạnh một tiếng rồi buông cậu ra, xoay người mở tủ quần áo, tìm hai bộ quần áo rồi kêu cậu đi thay.

Lạc Hành nghi hoặc: "Hửm? Chúng ta phải ra ngoài à?"

Cậu nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sắp tối rồi; hơn nữa ba mẹ cũng chưa về, đâu nghe nói phải ra ngoài ăn cơm gì đâu ta.

Hoắc Hành Chu nói: "Theo tớ ra ngoài mua ít đồ. Mau thay đi, tớ chờ cậu dưới lầu."

"Nhưng mà thư thông báo…" Lạc Hành thật sự nghĩ không ra cậu đã vứt thư thông báo ở chỗ nào. Cậu nhớ rõ đêm qua trước khi mình đi ngủ có đặt nó dưới gối, nhưng ban nãy tìm hết rồi mà vẫn không thấy.

Nếu không có thư thông báo, vậy hắn thi vô ích rồi.

Hoắc Hành Chu trầm mặc hồi lâu, chịu thua lấy lá thư thông báo trong tủ quần áo ra lắc lư hai cái với cậu. Lạc Hành muốn qua lấy thì bị hắn giơ tay cao hơn nên làm sao cũng chẳng với tới.

"Thấy chưa, nó ở đây rất an toàn. Nhưng từ hôm nay trở đi không cho phép cậu nhìn nó nữa, nhìn tớ này." Hoắc Hành Chu nói xong thì ném thư thông báo lên đầu tủ quần áo: "Mau thay đồ!"

Lạc Hành rầu rĩ "Ờ" một tiếng, bất đắc dĩ thay đồ dưới ánh mắt cực kỳ giận dỗi của hắn, nhỏ giọng lầm bầm: "Tớ chỉ vui thôi mà, đồ giấm tinh."

"…" Hoắc Hành Chu thấy cậu uất ức nhỏ giọng nói thì bất đắc dĩ lấy nó xuống, nhét vào ngực cậu: "Được rồi chứ?"

Lạc Hành ngẩng đầu cười, cẩn thận đặt thư thông báo dưới cái gối, thầm nghĩ cậu không biết tớ vui gì đâu! Cậu chỉ biết ăn giấm thôi, ăn giấm với một tờ giấy.

Lạc Hành thay đồ xong đi xuống lầu. Hoắc Hành Chu đúng lúc cúp điện thoại, đứng ở cửa quay đầu lại. Dưới ngọn đèn sáng tỏ trong phòng khác, cậu bỗng nhớ lại ngày cậu vừa đến Nhị Trung.

Thoáng cái đã qua một năm.

"Cậu gọi điện với ai thế?" Lạc Hành hỏi.

"Chào hàng thôi, vậy chúng ta đi nhé?"

Lạc Hành gật đầu. Sắc trời bên ngoài đã gần như tối đen như mực; xa xa, những ngôi sao đang treo trên bầu trời, còn có một chiếc máy bay lóa đèn bay ngang qua.

Hai người không gọi xe mà chậm rãi đi xuống dọc theo đường núi. Gió đêm tháng 7 mang theo hơi ẩm oi bức, nhưng vì đang ở lưng chừng núi nên lại mang theo mùi cỏ cây tươi mát.

Thời gian trôi rất chậm rất chậm, cũng rất dễ chịu. Lạc Hành bất giác nắm chặt tay Hoắc Hành Chu, hít một hơi thật sâu.

Trong khoang ngực lập tức bị rót đầy bầu không khí trong vắt của núi sâu, bên tai có tiếng côn trùng kêu rất nhỏ, còn có tiếng cỏ cây đang lung lay, hết thảy những điều tốt đẹp thật có chút hư ảo.

Bây giờ tai của Lạc Hành đã khôi phục thính lực, đôi khi còn cảm thấy rất không chân thật, chẳng dám tin rằng mình thật sự nghe được.

Cậu thật sự có thể may mắn vậy sao!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!