Edit: Hướng Nhật Quỳ
Thật ra Hoắc Hành Chu cũng không quá quan tâm mấy thứ bên trong.
Chỉ là tính tình tên Hoắc Hành Chu này rất xấu, càng che giấu hắn, hắn càng muốn trêu đùa cậu.
"Cậu đừng nhìn lén đồ của tớ." Lạc Hành nói.
"… Cậu chứa Hòa Thị Bích[1] trong đó à? Tớ muốn nhìn đấy, cậu dám cho tớ đổ máu tại chỗ à?" Hoắc Hành Chu thấy Lạc Hành bị dọa, cố ý đưa tay ra trêu chọc cậu, thấy cậu thật sự rút tay về. Hắn khoác tay lên thành giường, vô ý thức xoi mói góc chăn.
[1] Hòa Thị Bích: một viên đá ngọc bích nổi tiếng ở Trung Quốc cổ đại, được cho là do dân người Chu phát hiện ra. (Wikipedia)
Này là cái nhãn hiệu tức cười gì thế?
"… Cậu cầu xin anh đây cũng không thèm nhìn, cậu cứ giấu tiếp đi." Hoắc Hành Chu lui về sau hai bước, cười cười: "Cất kỹ vào nhé, ôi cay mắt tôi."
Lạc Hành đắp một lớp chăn lên cái hộp nhỏ bị đổ kia, quay đầu nhìn hắn một cái, có lẽ là cảm thấy không yên lòng, lại thêm một cái gối.
"…"
Hoắc Hành Chu quay người đi, đứng bên cạnh bàn uống hết mấy ngụm nước rồi cũng lên giường.
Lạc Hành bỏ đồ mới nhận từ giáo viên phụ trách vào trong chậu, lại tìm quần áo mình thay ra đi vào phòng vệ sinh giặt quần áo.
Cậu còn một vài bộ quần áo và mấy quyển sách để ở Tứ Trung, Hồ Giai Văn nói là tuần này nghỉ lớn, đúng lúc đi qua một chuyến, mặc sức mà đến lấy.
Phòng này của họ chỉ có ba người, không giống phòng ngủ tám người thông thường nên điều kiện tốt hơn rất nhiều, cậu vốn không có thói quen tắm chung với người khác, như bây giờ thật sự rất tiện lợi.
Cậu tắm xong, lại lấy quần áo ra giặt, nhớ đến lời Phùng Giai nói, lại tỉ mỉ kiểm tra phòng vệ sinh có chỗ nào không sạch sẽ hay không, ước chừng làm gần bốn mươi phút mới ra ngoài.
Advertisement / Quảng cáo
Phùng Giai chơi game xong đã lên giường nằm dài, như quen thuộc sai khiến Lạc Hành: "Lạc Hành giúp tớ lấy một chút nước đi, trong dép tớ có nước, đi vào chút nữa lại phải lau chân."
Lạc Hành vừa định lên giường, tốt tính "Ừ" một tiếng, lấy nước trên bàn đưa cho cậu ta.
Phùng Giai uống một ngụm, tranh thủ nói cám ơn, lại hấp tấp: "Móa nó xong rồi xong rồi tớ chết mất, cái game này chui từ đâu ra vậy, đánh chết tớ xong rồi cũng không cho tớ tìm được tên đó ở đâu, Hoắc Hành Chu cậu là hy vọng duy nhất trong thôn đó, nhanh cầu nguyện là tớ còn sống nào."
Lạc Hành thoáng nhìn, đây là một game đang rất hot bây giờ.
Phùng Giai chỉnh góc nhìn đến chỗ Hoắc Hành Chu, trông thấy người trước còn đứng, hỏi: "Cậu chơi ư? Lần sau bọn tớ sẽ gọi Lý Nhạc Phàm, bốn hàng luôn."
Lạc Hành lắc đầu một cái, lỗ tai cậu… Loại âm thanh này rất nhỏ nên nghe không được, chơi không được.
"Không chơi game thì còn có ý nghĩa gì. Học sao? Cậu cũng muốn tranh hạng nhất với cùng lớp trưởng bọn tớ sao, cẩn thận Hoắc Hành Chu đánh cậu." Phùng Giai hoàn toàn không thể lý giải đưa cái cốc cho Lạc Hành: "Cảm ơn nha."
"Không cần khách sáo." Lạc Hành cầm cái ly của Phùng Giai để lại trên bàn, không có cảm thấy tiếc hận, cũng không có cảm giác gì quá lớn.
Cuộc sống của cậu trước năm mười bảy tuổi đều đang học, trừ học hành ra cậu không biết còn có thể làm gì, trừ hắn ra… Cậu chỉ còn cách liều mạng học để cho cậu cảm thấy mình còn sống.
Chỉ là, sao cậu phải tranh hạng nhất với Diệp Tiếu Tiếu, Hoắc Hành Chu muốn… đánh cậu?
Lạc Hành ngẩng đầu, nhìn thoáng qua cửa sổ cạnh giường.
Đầu ngón tay Hoắc Hành Chu khẽ động, một tiếng súng quả quyết lại nổ lên vang dội, ngay sau đó lại là mấy tiếng súng vang liên tục, Phùng Giai đạp xuống ván giường: "Khẩu súng này trâu quá nha."
Động tác cậu ta quá lớn, khiến cho giường Hoắc Hành Chu cũng lắc, tay run mấy lần.
"Ít nói lại, đừng đá giường."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!