Edit: Hướng Nhật Quỳ
Từ nhỏ Hoắc Huấn Trí đã ngoan, cậu có kí ức rất rõ ràng mình là đứa trẻ được nhận nuôi.
Cậu biết hai người ba của mình cũng chẳng phải cha mẹ ruột của cậu. Cậu đến Hoắc gia là vì cha mẹ ruột cho rằng cậu là quái vật nên đã vứt bỏ cậu.
Hai ba mới đối xử với cậu rất tốt, ông bà nội cũng dịu dàng với cậu lắm, mỗi người đều nâng cậu trong lòng bàn tay mà yêu thương. Đến nỗi cậu thậm chí còn cho rằng mình không phải quái vật, mà là bảo bối bị thất lạc của ông trời.
Hoắc Huấn Trí đeo cặp bước xuống xe buýt, giơ tay tùy tiện lau đi vài giọt mồ hôi nhỏ trên trán. Hiện tại đã nghỉ hè, ba Lạc nói có chuyện gì đó muốn nói với cậu nên bảo cậu mau chóng về nhà.
Hoắc Huấn Trí luôn có cảm giác bất an trong lòng. Sáng nay lúc kiểm tra đã mơ hồ cảm thấy có một loại cảm giác bị nhìn chằm chằm; loại hoang mang đến đứng ngồi không yên này khiến cậu suýt nữa đến cả bút cũng cầm không xong.
Cậu quay đầu lại, ngoài cửa sổ chẳng có ai, nhưng cảm giác làm cậu căng thẳng lại không biến mất.
Giống như… giống như người đó vậy.
Hoắc Huấn Trí nhớ người kia từ tận đáy lòng. Cậu cắn chặt môi, ngón tay gầy gò bất giác nắm chặt quai đeo cặp, hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa ra.
Trong phòng khách.
Một chàng trai đã có thể gọi là thiếu niên lười biếng, mang theo khí tức áp bức đang ngồi trên sofa. Hai chân thon dài hơi vắt chéo, ánh mắt giương nanh múa vuốt hướng về phía cậu, gần như có thể xé toạc cậu trong nháy mắt.
Hoắc Huấn Trí cứng đờ tại chỗ, huyết sắc trên mặt trong nháy mắt rút đi, hô hấp trong phút chốc cũng trở nên khó khăn, khiến cậu đau đớn.
Hắn… thật sự đã trở về.
Hóa ra không phải ảo giác. Ánh mắt mang theo sự áp bức rất mạnh mà buổi sáng cậu cảm nhận được ở trường chính là của hắn.
Trái tim căng thẳng vừa được khôi phục của Hoắc Huấn Trí lập tức đập lên một cách mãnh liệt, cắn chặt răng đứng trơ ra ở cửa, im lặng giằng co với ánh mắt của hắn.
Hoắc Vãn Chiếu nghiêng đầu mỉm cười trên sofa, trông thấy anh trai đứng ngay cửa không chịu nhúc nhích, trên khuôn mặt vừa trắng vừa mềm được phủ vài giọt mồ hôi nhỏ, đoán chừng là quá nóng nên hai má hơi đỏ lên.
Hắn nhất thời nổi ý xấu, đứng lên bước về phía cậu, từ từ đi tới.
Hoắc Huấn Trí theo bản năng lùi về sau, đến khi lưng chống trên cánh cửa lạnh lẽo làm cậu lập tức run lên, cúi đầu lẩn tránh ánh mắt của hắn.
"Anh, anh không thích em trở về sao?" Hoắc Vãn Chiếu nắm cằm cậu ép buộc cậu nhìn về phía mình. Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm, ngập tràn dục vọng chiếm hữu nhìn vào mắt cậu.
"Không, không phải…" Hoắc Huấn Trí ngập ngừng, khoang ngực căng cứng gần như không thở nổi, sau lưng cũng nổi lên một lớp mồ hôi lạnh, tế bào khắp người đều nói cho cậu biết, phải chạy trốn.
Rõ ràng Hoắc Vãn Chiếu là em trai của cậu, thậm chí còn nhỏ hơn cậu ba tuổi, thế nhưng hắn lớn lên rất cao, cả người đều vô cùng giống ba Hoắc, sự áp bức giương nanh múa vuốt của hắn khiến cậu chẳng thể nhúc nhích nổi.
Hoắc Huấn Trí lớn lên vẫn không cao mấy, tay chân mảnh khảnh đối diện trước Hoắc Vãn Chiếu cứ như chẳng thể gập lại được, trắng trẻo mềm mại như bánh bơ giòn hảo hạng, lông mi đen nhánh như bàn chải nhỏ, run lên như gãi vào lòng người ta.
Cậu chợt nhớ đến, lúc Hoắc Vãn Chiếu còn nhỏ đã có tính chiếm hữu rất cao, xem anh trai như vật sở hữu của hắn, không cho cậu làm cái này, cũng không cho cậu chạm cái kia.
Tuy Hoắc Huấn Trí là anh, nhưng nếu cậu để hắn nhìn thấy mình chạm tay với bạn học khác thì Hoắc Vãn Chiếu sẽ lập tức nổi giận, không cho cậu thân thiết quá mức với các bạn nữa.
Kẹo mà hai ba cho cậu cũng không được cho bất cứ ai, chỉ được giữ lại cho mình ăn.
Như thể từ nhỏ đến lớn, Hoắc Vãn Chiếu chỉ có một mục tiêu, đó chính là giam cậu trong ngực, ai cũng không được liếc nhìn.
Hoắc Huấn Trí vì nguyên nhân cơ thể của mình, hơn nữa bản thân cậu lại yếu đuối; đối mặt với em trai như hỗn thế ma vương này, mỗi lần đầu luống cuống tay chân muốn cắt đất đồi thường.
Có một lần, cậu tan học chạy xuống lớp dưới tìm Hoắc Vãn Chiếu để cùng về nhà thì thấy hắn bị người ta chặn ở cửa sau lớp học, trên mặt toàn là máu.
Biểu tình trên khuôn mặt nhỏ xíu của Hoắc Vãn Chiếu hung tàn như muốn giết người, mặc kệ mình đã trúng vài đấm mà đánh liên tục lên mặt của đối phương, trông như một con thú hoang nhỏ bị đoạt mất bảo bối mà phát điên.
Cậu sợ ngây người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!