Edit: Hướng Nhật Quỳ
Lạc Hành tựa vào cạnh bồn rửa rau, như có như không giúp Hoắc Hành Chu rửa rau, thi thoảng giương mắt nhìn hắn một tí.
Hoắc Hành Chu đang rũ mắt thái rau, ống tay áo sơ mi được xắn lên cánh tay, lộ ra bắp thịt rắn chắc. Từ trên xuống dưới không có chỗ nào không thể hiện ra hắn là một người đàn ông chín chắn.
Lúc cánh tay rắn chắc của hắn ôm lấy mình, thậm chí còn khiến cậu thêm nhỏ bé gầy gò, cổ tay nhỏ gầy trắng trẻo gập lại trong lồng ngực hắn như bị đứt đoạn.
Hoắc Hành Chu luôn nói cậu mềm, tính cách mềm cả người cũng mềm. Dẫn cậu theo để cùng chạy bộ chơi bóng, nhưng bất kể dày vò thế nào thì cậu vẫn như vậy, eo bụng hay tay chân đều rất mềm mại.
Đời này phỏng chừng cậu sẽ không được như Hoắc Hành Chu, đi đến đây cũng có thể khiến người khác có một loại áp bức vô hình.
Có điều Lạc Hành không để ý những chuyện này, trái lại còn cảm thấy như thế rất tốt. Hơn nữa cảm giác được hắn ôm toàn bộ trong lòng khiến cậu cực kỳ thỏa mãn, cậu mới không thèm trở thành lực áp bách toàn thân đầy hormone như Hoắc Hành Chu.
Cậu thích được Hoắc Hành Chu ôm trong ngực như giam cầm.
"Đang nghĩ gì đó?" Hoắc Hành Chu xắt xong đồ ăn, thấy cậu ngắt lá rau cả buổi đến nát bét thì không nhịn được gõ trán cậu.
Lạc Hành sực tỉnh, nhìn rau cải bị mình ngắt cho nát vụn, lời nói uốn vài vòng nơi đầu lưỡi, lại nuốt trở vào.
"Không, không nghĩ gì cả."
Cậu rửa tay sạch sẽ, rửa rau cho hắn xong thì lượn đến sang tủ lạnh tìm trái cây để ăn. Hoắc Hành Chu im lặng xào rau, nắng chiều bị cửa thông gió cắt thành mười mấy mảnh, mềm mại rải trên sườn mặt của hắn.
Lạc Hành ôm bát dâu tây, tự mình cắn một miếng, phần rễ không quá ngọt nên ngậm trong miệng bước đến cọ Hoắc Hành Chu.
"Đang xào rau đấy đừng nghịch."
Lạc Hành ít khi nào chủ động thế này, sự xuất khác thường tất có yêu[1], em ấy rù quến mình như vậy nhất định có chuyện muốn nói. Hoắc Hành Chu cố tình nghiêng đầu đi, nín cười trong lòng rồi ho khan một tiếng, nghiêm túc nói: "Dầu bắn trúng em rồi lại than đau, sang bên cạnh ăn đi."
[1] Sự xuất đến người, tất có yêu []: Nghĩa là sự việc xảy ra khác thường, nhất định là có điều kỳ lạ.
Lạc Hành thầm nghĩ, em mới không có than đau, khăng khăng muốn đút hắn ăn, mâm mê môi cọ lên hắn.
"Bao tuổi rồi mà còn thích nghịch thế hả." Hoắc Hành Chu cúi đầu ăn, nhưng chỉ chạm cái rồi thôi chứ không hôn cậu, lại quay đầu xào rau tiếp.
Lạc Hành ngơ luôn, thấy hắn không thừa cơ hôn mình thì trừng mắt rồi ngoan ngoãn ôm bát ngồi một bên, nhét dâu tây vào miệng mình, lẳng lặng nhìn bóng lưng của hắn.
Từ khi họ ở bên nhau, Hoắc Hành Chu chưa bao giờ để cậu nấu cơm, bản thân hắn lại từ một một thiếu gia mười ngón tay không dính nước mùa xuân[2] biến thành "Đầu bếp" mà bây giờ bất kể thức ăn nhà hay cơm Tây tinh xảo đều hạ bút thành văn.
[2] Mười ngón tay không dính nước mùa xuân []: Nước mùa xuân là nước tháng Ba, thời tiết vẫn khá lạnh và nước mắt. Mười ngón tay không dính nước mùa xuân cho biết người đó không ngó vào nước xuân tháng Ba bao giờ, ý nói những người không bao giờ làm việc nhà.
Hoắc Hành Chu vì cưng chiều mình mà nhất quyết biến mình như một siêu nhân không gì không làm được.
Trong bếp có tiếng hút của quạt thông gió, thoảng thoảng thêm mùi thức ăn chín, tất cả đều ấm áp khiến cậu muốn bật khóc.
Lạc Hành chống cằm nhìn hắn, trong đầu bất giác hiện ra những lời lần trước về nhà, Ngũ Tố Nghiên và Hoắc Diệp Sơn nói chuyện trong phòng.
Cậu không cẩn thận đi qua, men theo khe cửa bị hở nghe thấy họ nói: "Hành Chu đã sắp ba mươi, Lạc Lạc cũng hai mươi sáu rồi, lớn thì cũng chẳng lớn mấy. Chỉ là hai vợ chồng mình đã già rồi, có cơ hội chẳng nên nên đề cập với hai đứa nó chuyện muốn có con sao?"
Chẳng biết Hoắc Diệp Sơn đang làm gì, dừng lại vài giây rồi cũng không mở miệng. Lạc Hành nghe thấy tiếng tim mình ầm ầm, tim cũng thắt chặt.
Bọn họ… muốn có cháu sao?
"Chuyện này vẫn nên xem ý kiến của hai đứa nó, anh thấy Hành Chu một lòng một dạ thương yêu Lạc Hành nên không định có con đâu." Dừng một lúc, Hoắc Diệp Sơn lại nói: "Vả lại hai đứa nó vẫn còn có thể săn sóc đối phương, bảo hai đứa có con… Nuôi một đứa nhỏ không những phải nuôi lớn, còn phải giáo dục."
Tim Lạc Hành khẽ run, cắn môi không tiếp tục nghe nữa, nhẹ tay nhẹ chân lâu lầu.
Công ty của Hoắc Hành Chu đã đi lên ổn định, không bận rộn như trước kia những cũng không có thời gian gì. Tuy rằng mình làm việc ở đại học rất thoải mái, nhưng muốn có đứa con cũng chẳng hề đơn giản như thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!