Edit: Hướng Nhật Quỳ
Lạc Hành và Hoắc Hành Chu ở bên nhau, tính ra đã 6 năm.
Từ cấp 3 đến đại học, về sau Hoắc Hành Chu tốt nghiệp công tác thì cùng Lục Thanh Hòa lập công ty. Giai đoạn đầu khởi bước không mấy suôn sẻ nên cả ngày bận đến sứt đầu mẻ trán.
Hắn không nỡ để Lạc Hành ra ngoài đi làm, hơn nữa cậu lại thích học nên để cậu ở lại trường dạy học thuật, cuối cùng cũng ở lại trường làm thầy giáo.
Hoắc Hành Chu bớt đi vẻ bồng bột ngây ngô nơi sân trường, thay vào đó là vẻ mạnh mẽ của sự chín chắn, âu phục được ủi phẳng phiu càng tôn lên dáng người cao ngất của hắn, tương phản với Lạc Hành hãy còn vẻ trắng trẻo gầy gò của học sinh.
"Thầy Lạc, thầy đang xem gì thế ạ?"
Lạc Hành ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt đầy tò mò của học sinh, rũ mắt nở nụ cười: "Không xem gì hết, có chuyện gì à?"
Học sinh vội đáp: "À có ạ, bên ngoài có người tìm thầy."
Lạc Hành ngơ ra, theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ. Chẳng biết Hoắc Hành Chu bước ra từ cuộc họp nào mà vẫn mặc âu phục sẫm màu, bên ngoài khoác áo bành tô, áo sơ mi bung hai nút trên, vừa chín chắn vừa khiến người ta cảm thấy áp lực.
Tim cậu run lên, nhất thời chưa phản ứng được.
Hoắc Hành Chu nghiêng đầu nhìn cậu cách lớp thủy tinh, khóe miệng và đáy mắt chứa đựng ý cười sáng ngời, dùng khẩu hình nói: "Vợ ơi, qua đây."
Advertisement / Quảng cáo
Lạc Hành đỏ mặt, nhấc chân muốn ra ngoài thì đột nhiên phản ứng lại vẫn còn học sinh trong phòng thí nghiệm, bèn dừng bước chân đang nôn nóng lại, hết sức bình tĩnh đi ra ngoài.
"Anh về từ khi nào thế?" Lạc Hành đứng trước mặt hắn, dằn xuống xúc động muốn nhào vào lòng hắn, nắm chặt góc áo muốn hôn hắn, nhỏ giọng hỏi.
Hoắc Hành Chu vươn tay sờ mặt cậu, thở dài nói: "Vừa xuống máy bay thì chạy thẳng đến đây rồi, đứng ngoài phòng thí nghiệm của em gần 2 tiếng, học sinh đã sắp nhìn anh tới nở hoa luôn rồi, chỉ em là lên lớp chẳng thèm nhúc nhích. Còn chơi điện thoại, xem gì trên đó hả?"
Lạc Hành ngượng nghịu cười một cái, bất giác xoa ngón tay đáp: "Em… Em nhớ anh mà."
"Hả?" Hoắc Hành Chu bị một câu không đầu không đuôi này làm cho giật mình.
"Trên điện thoại có video trước đây anh được phỏng vấn, em… ngắm anh." Lạc Hành đỏ mặt không ngớt khẽ liếm môi, cẩn thận ngắm nghía xung quanh mấy lần, không thấy ai nên nhanh chóng đi khập khiễng đến chụt lên môi hắn.
Ánh mắt Hoắc Hành Chu buồn bã, một tay kéo cậu vào phòng thí nghiệm, vừa vào cửa đã lập tức áp lên ván cửa rồi tàn nhẫn hôn lên.
Nụ hôn này chẳng giống cái chụt như chuồn chuồn lướt nước khi nãy của cậu mà cuốn theo khát vọng và ý nghĩ muốn hủy diệt thế giới. Họ đã một tuần không gặp, từ tinh thần đến thể xác đều vô cùng khát vọng đối phương.
"Chồng à…" Lạc Hành quắp lấy cổ hắn, dùng sức dán người về phía hắn, sự thừa nhận này gần như nhấn chìm hắn vào cơn sóng triều mãnh liệt.
"Bao giờ thì nghỉ?" Hoắc Hành Chu hôn đủ rồi thì thoáng buông người trong lòng ra, ôm cậu ngồi trên cái ghế, không nặng không nghe mà nhào nặn thắt lưng của cậu, chóp mũi cọ lên cái gáy mềm mại.
Lạc Hành bị hắn làm cho chân mềm như cọng bún, khó khăn thở ra, gian nan nói: "Sắp rồi, còn 9 ngày nữa…"
Hoắc Hành Chu bất mãn hừ một tiếng, Lạc Hành nghiêng đầu mềm giọng dỗ dành hắn: "Em không cần dựa theo thời khóa biểu của học sinh để lên lớp nữa, đề tài của học kỳ này chỉ còn một tiết cuối cùng nữa là xong. Em điều chỉnh lại thời gian nhé, được không?"
Hoắc Hành Chu lắc đầu: "Không sao đâu."
Lạc Hành nhìn ánh mắt hơi đỏ mang theo vẻ mệt mỏi đến sáng chói mắt của hắn thì đau lòng hôn hắn: "Anh cứ luôn phối hợp với thời gian của em, rõ ràng đã mệt thế này còn đặc biệt chạy đến trường học, em lại không cách nào phối hợp với anh."
Hoắc Hành Chu cười, nói: "Không mệt, anh đã ngủ trên máy bay rồi."
Lạc Hành biết hắn đang dỗ dành mình, nhưng vẫn không khỏi bị sự ấm áp của hắn rót vào lòng, nhỏ giọng nói: "Không thì em từ chức nhé, đến công ty giúp anh được không?"
Hoắc Hành Chu xoa bóp mặt cậu, bật cười: "Có ngốc không, em có thể giúp gì cho anh đây, ra đề cho đám công nhân chắc?" Dừng chút lại hôn lên mắt cậu: "Ở trường em lên lớp rất hay, anh mới không nỡ để em theo anh ra ngoài chịu khổ chịu tội."
Lạc Hành nhíu mày muốn nói tiếp thì bị Hoắc Hành Chu hôn chặn trở về. Đến khi chấm dứt nụ hôn thì không khí trong ngực cậu đã bị ép đến chẳng còn gì, những gì muốn nói cũng quên mất, chỉ biết ghé vào ngực hắn mà thở dốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!