Edit: Hướng Nhật Quỳ
Lời của Editor: Lên đại học rồi nên thay đổi xưng hô cho nó trưởng thành he.
"Lạc Hành." Một giọng nữ lanh lảnh gọi cậu lại, Lạc Hành xoay người, phát hiện là Lý Nghiên bạn cùng lớp.
"Có việc gì không?"
"Tớ, gần đây bạn tớ lấy được hai tấm vé hòa nhạc, bởi vì có chuyện nên tạm thời không đi được, nên muốn nhường vé lại, cậu… gần đây có rảnh không?" Lý Nghiên đỏ mặt, vô thức giật giật mũi giày, hai bím tóc buông xõa được vén trên khuôn mặt xinh đẹp động lòng người.
Lạc Hành im lặng một lúc, nói: "Ngại quá, tớ chưa từng xem nhạc kịch nên không thể lãng phí tấm vé này, hay là cậu đưa nó cho người mà cậu thật sự thích đi."
Lý Nghiên hơi nhỏ giọng "Ừ" một tiếng, lại ngẩng đầu lên, nhỏ giọng hỏi: "Vậy chủ nhật này cậu rảnh không, mấy bạn học trong lớp chúng ta nói muốn đi cắm trại ở núi Đại Minh, cậu sẽ cùng…"
Lạc Hành khẽ mỉm cười: "Xin lỗi, tớ có đối tượng rồi, ngày nghỉ tớ đều phải ở bên cậu ấy."
Lý Nghiên ngẩn ra, rõ ràng cô đã để ý rất lâu, không có bất kỳ nữ sinh nào đến gần cậu, gạt người mà.
Phát hiện ánh mắt nghi ngờ của cô, Lạc Hành chẳng giải thích thêm, chỉ cười khẽ một tiếng: "Chúc các cậu chơi vui vẻ."
Advertisement / Quảng cáo
Lý Nghiên có phần không phục, dáng dấp của cô được công nhận là đẹp, thành tích thi đại học cũng vô cùng tốt, cũng không tin sẽ thất bại bởi người con gái khác, trái lại cô còn muốn xem thử người con gái kia dấp dáng đẹp bao nhiêu.
"Vậy nếu thế, không thì cậu gọi cô ấy đến chơi cùng đi, mọi người đều rất nhiệt tình, thêm một người cũng chẳng sao."
Lạc Hành nghiên đầu, vừa khéo trông thấy Hoắc Hành Chu đang tựa vào cây lá rộng ở cách đó không xa, cách mấy chục mét cũng có thể cảm nhận được mùi chua trên người hắn.
"Tính tình người này không tốt lại thích nổi máu ghen, đến lúc đó ngược lại cậu ấy khiến các cậu không vui thì không tốt, hay là thôi đi, cảm ơn lời mời của cậu."
Cậu đã từ chối như vậy, Lý Nghiên cũng chẳng thể miễn cưỡng thêm, "Ừ" một tiếng: "Vậy cũng được."
Chờ Lý Nghiên đi xa rồi, Lạc Hành mới nhấc chân đi bên chỗ Hoắc Hành Chu.
Mặc dù thi cùng trường đại học, nhưng hai người vẫn chọn chuyên ngành khác nhau. Tất cả mọi người của Hoắc gia đều theo điểm mấu chốt, Ngũ Tố Nghiên mua một căn nhà không lớn ở bên người, không cho họ trọ ở trường.
"Cô gái kia nói gì với em thế?" Hoắc Hành Chu hỏi.
Lạc Hành cười, bảo: "Cô ấy hỏi đường em, anh tới bao lâu rồi?"
"Vừa mới đến, nhìn thấy cô gái kia trò chuyện vui vẻ với em nên không thể không biết ngượng mà đến quấy rầy, đỡ làm kinh động tới lương thần mỹ cảnh[1]."
Hoắc Hành Chu rất ít khi nói chuyện ra vẻ nho nhã như thế, chỉ cần nói vậy thì hoặc là giận, hoặc là ăn giấm. Bởi vì hắn không thường nổi giận, cho nên phần lớn đều là ăn dấm.
Cậu cười với cô gái khác cũng ăn dấm, cậu đi gần bạn nam khác cũng ăn dấm, cậu nói nhiều với người khác chẳng để ý hắn cũng muốn ăn dấm, hệt như dưa chua được ướp nhiều lần trong vại giấm chua vậy.
"Ghen à?" Lạc Hành hỏi.
"Không có." Hoắc Hành Chu cắn hai tay trong túi, cũng không chờ cậu mà sải bước dài đi lên trước.
Lạc Hành đuổi theo từ phía sau, nói liên miên rằng hôm nay trong lớp có chuyện gì thú vị, lại kể với hắn rằng Hoắc Diệp Sơn nói với cậu về linh cảm của sách mới, lại còn kể…
Hoắc Hành Chu phiền muộn không thôi, quay người cúi đầu hôn cậu, cứ như vậy mà ở trong trường, hai tay hắn cắm trong túi, hơi ghé đến ấn lên môi cậu.
Lạc Hành giật mình, vội lui về mấy bước, nhìn quanh bốn phía thấy không có ai mới yên tâm, nhỏ giọng trách: "Anh dọa em sợ hết hồn."
"Làm sao? Bây giờ ngay cả vợ anh cũng không cho hôn?" Hoắc Hành Chu cười lạnh một tiếng: "Đi đi đi đi, em về nhà làm con ruột của họ đi, đừng để ý đến anh."
Lạc Hành cảm thấy hắn nổi giận thật, vội nắm tay hắn thật chặt, dịu giọng dỗ hắn: "Xin lỗi mà, anh không thích thì em không nói, à đúng rồi, chủ nhật này mình đi cắm trại đi, đi núi Lạc Hà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!