Chương 7: Người qua đường 2

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Lạc Hành tưởng đâu mình nghe nhầm, cho nên nhất thời chưa phản ứng kịp, mờ mịt "A" một tiếng.

"Hai lần."

Lạc Hành mờ mịt lần hai.

Hoắc Hành Chu nhìn cậu hơi cúi đầu, lông mi vừa đen vừa dài rũ xuống. Mặc dù tối hôm qua không về ngủ nhưng trên người không có mùi mồ hôi, trái lại là một mùi hương nhàn nhạt không biết là gì, rất thơm.

Hắn thuận theo chiếc cằm nhọn mà hơi nhìn xuống, cổ áo kín đáo không hề có nội dung, lại dời ánh mặt đi, đúng lúc đối diện ánh mắt cậu.

Con ngươi màu nhạt hệt như con mèo, làm tôn lên nốt ruồi nơi khóe mắt, vẻ mặt khiến người khác có loại tha thiết mong chờ, không khỏi khiến lòng ngứa ngáy.

Hoắc Hành Chu giơ tay lên, Lạc Hành nhìn thấy tay hắn liền nháy mắt che trán, lại không ngờ hắn lại đổi chỗ, đánh xuống chóp mũi.

"Lần sau còn dám không đếm xỉa tớ sẽ đánh cậu." Hoắc Hành Chu "Hung tợn" nhìn ánh mắt cậu, nói: "Nghe không?"

Lạc Hành mím môi thoáng gật đầu.

"Vậy có chịu đổi cùng bàn không?"

Lần này dựa quá gần, Lạc Hành nghe rõ, đồng thời trong lòng cũng mừng như điên, kích động đến gần như không nén được.

Sau này cậu vừa ở cùng hắn, vừa có thể ngồi cùng bàn với hắn sao? Advertisement / Quảng cáo

Lạc Hành cẩn thận áp chế hô hấp của mình, mặc dù rất vui nhưng cũng không dám nói chuyện nhiều với hắn, sợ bị Hoắc Hành Chu phát hiện sự khác thường.

Dẫu sao Hồ Giai Văn cũng nói hắn là thẳng.

Cậu không nghĩ sẽ bẻ cong Hoắc Hành Chu, chỉ muốn trong năm cuối cùng này chung sống với hắn nhiều hơn, có thể nhìn hắn nhiều một chút đã đủ hài lòng.

Cậu không dám nghĩ nhiều như vậy.

Lạc Hành hơi lắc đầu, thấp giọng nói: "Thầy bảo tớ ngồi ở chỗ này, tự mình đổi chỗ thì không tốt."

Hoắc Hành Chu mới vừa được vuốt lông xong, cũng không để ý cậu từ chối, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ một cái lên bàn, nghiêng mắt hỏi cậu: "Không hỏi thầy thì hỏi cậu vậy, có chịu không?"

Lạc Hành nhìn mắt hắn, đôi mắt nhỏ dài, mí mắt xếp chồng lên nhau, tựa như lúc thờ ơ nhìn người khác sẽ mang theo một cổ áp bức không cách nào lơ là.

"Ừ." Lạc Hành nhẹ nhàng gật đầu một cái, "Chịu."

Hoắc Hành Chu được dỗ cái thì vênh mặt, được voi đòi hai bà trưng, hết đùa bên này lại ghẹo bên kia.

"Nếu như thầy phạt cậu, cậu còn đến nữa không?"

Lạc Hành cắn môi, dường như có chút khó khăn, Hoắc Hành Chu vừa nhìn đã biết là học sinh ngoan, lấy lời thầy nói làm thánh chỉ, cũng không phải làm khó cậu, cũng không phải ai ai cũng đều giống cậu, dám đạp cửa phòng học ngay trước mặt Trình Lợi Dân.

"Vậy quên đi…"

"Lại đây."

Hoắc Hành Chu hơi ngẩn ra, đẩy trí nhớ lên một chút, nhớ lại mấy phút trước, cậu vừa mới trả lời hắn cậu nào ấy nhỉ, cười: "Lại đây đi."

Trương Huyền còn đang tức giận, thấy hắn động một chút thì lập tức không để ý đến người khác: "Cậu bảo tớ không được chiếm chỗ học tập của cậu, ấy mà cậu còn ở đó quay đầu tán gẫu với người khác, còn chiếm luôn chỗ chơi game của tớ nữa."

Cả lớp cười phá lên.

Hoắc Hành Chu cũng vui vẻ, không quá tức giận đạp xuống cái ghế của Trương Huyền: "Bố cho mày hai phương án giải quyết vẹn cả đôi đường."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!