Chương 6: Người qua đường 1

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Sau khi kết thúc giờ học buổi sáng, Hồ Giai Văn quay xuống rủ Lạc Hành cùng đi ăn cơm trưa.

Cậu ta hơi lắm chuyện, phàn nàn cái này phàn nàn cái kia, không biết bất mãn ở đâu ra mà nhiều như vậy, giống như toàn bộ bạn học cùng lớp không có được mấy người tử tế tốt đẹp.

Lạc Hành lẳng lặng nghe, không có phát biểu ý kiến.

"Lớp phó lớp chúng ta Đinh Siêu ấy, tớ phiền nhất cậu ta, suốt ngày chỉ muốn trèo lên trên tranh làm lớp trưởng." Hồ Giai Văn hạ giọng nói: "Tớ nói cậu nghe, mỗi ngày cậu ta đều học đến hơn nửa đêm, vắt hết sức lực ra để tranh hạng nhất với Diệp Tiếu Tiếu, chỉ có điều vô dụng, cậu ta chỉ có thể đứng thứ hai trong lớp chúng ta, top mười của lớp chưa bao giờ chen chân vào được."

Lạc Hành nhíu mày, không đáp lại mà là lẳng lặng ăn cơm, cậu luôn không thích nghe người khác bát quái tọc mạch đủ chuyện.

"Còn có chuyện này, Diệp Tiếu Tiếu ấy, tớ nghe nói bố cậu ấy là đồng tính luyến ái, buồn nôn thật, lần trước lúc điền hồ sơ, cậu ấy viết tên bố mình là Diệp Nhâm, chưa kết hôn. Lúc ấy tớ còn tưởng mẹ cậu ấy chưa kết hôn đã sinh con, cảm thấy mồ côi mẹ thì có chút đáng thương, không ngờ có một lần tớ muốn tìm cậu ấy để mượn chìa khóa vào lớp học lấy đồ bỏ quên, nghe thấy cậu ấy gọi một người đàn ông là cha.

Tớ biết người kia, thấy ở trên TV, chính là đội trưởng đội cảnh sát hình sự của thành phố chúng ta, gọi là Thương gì đó."

Lúc ăn cơm Lạc Hành rất yên lặng, cũng rất nhã nhặn, ăn từng miếng nhỏ không phát ra tiếng, ở nơi ai nấy đều ồn ào ăn như hổ đói, có chút không thích ứng với xung quanh.

Hồ Giai Văn nghĩ nghĩ, thấp giọng nói: "Lạc Hành này, cậu cảm thấy đường đường là đàn ông, tại sao phải làm đồng tính luyến ái, đàn ông không muốn làm lại muốn nằm dưới thân người khác, quả thật biến thái."

"Cạch!" Lạc Hành để đũa xuống.

Hồ Giai Văn giật nảy mình: "Sao thế?"

"Không có việc gì." Lạc Hành đứng lên, bưng khay đồ ăn đặt vào chậu để ngoài cửa, rửa tay rồi đi khỏi nhà ăn.

Advertisement / Quảng cáo

Hồ Giai Văn cũng đã ăn xong, vội vã lau miệng, không thèm bưng khay đồ ăn đến chậu rửa, dù sau nhà ăn cũng có mấy cô thu dọn, chạy mấy bước đuổi theo, ôm vai Lạc Hành hỏi: "Này vì sao cậu chuyển đến lớp Chín vậy, tớ nghe nói lúc thi cấp ba cậu đứng nhất toàn thành phố, tại sao không đến Nhất Trung làm học sinh trao đổi?"

Lạc Hành không quen thân mật với người khác như thế, tình bơ tránh đi rồi nói: "Chất lượng dạy học của Nhị Trung cũng rất tốt."

Hồ Giai Văn nhẹ gật đầu: "Điều này cũng đúng, lịch sử của trường chúng ta so với Nhất Trung cũng đâu có thua kém." Nói liên miên lải nhải, cuối cùng cậu ta cũng bắt đầu nói đến Hoắc Hành Chu.

"Chỉ cần có cậu ta, không lớp nào dám khi dễ với lớp Chín chúng ta, may mà cậu không phải cong, bằng không trên thế giới này chắc cũng không còn ai bình thường."

Lạc Hành không đáp lại, đi thẳng về phía phòng học, không biết ở đâu trồng cây dành dành đang độ nở hoa, gió loáng thoáng thổi qua một mùi thơm nhè nhẹ.

"A a a a!!! Hoắc Hành Chu!"

Lạc Hành bị một bạn học nữ sau lưng đụng trúng, loạng choạng vài bước, nữ sinh kia quay đầu lại nói xin lỗi: "Tớ không cố ý." Nói xong cũng không đợi cậu đáp đã chạy.

Lạc Hành nghiêng đầu nhìn theo hướng bạn nữ chạy, ở sân trường có một hàng rào bảo vệ màu xanh lá cây, ngăn cách ranh giới sông Hán.

Tiếng hét chói là ở phía sân bóng, ở vị trí bên trái giữa nhà ăn và trường học.

Hoắc Hành Chu mặc đồng phục, trên người vừa vặn có một luồng nhạy bén ác liệt không kìm nén được, dáng người tràn ngập năng lượng, coi như không có cú úp rổ điệu nghệ kia, cũng đủ làm cho cổ động viên ngoài sân điên cuồng hét lên.

Lạc Hành không mấy khi xem bóng rổ, cũng không hiểu ý nghĩa động tác kia, nhưng chỉ từ tư thái trên sân của hắn, cũng đủ làm cho mọi người hưng phấn hét lên.

Hồ Giai Văn rướn cổ lên nhìn sang bên kia, mặc dù cậu ta không biết chơi bóng rổ, nhưng cũng rất kích động, "Này Lạc Hành, còn một hiệp nữa, chúng ta cũng qua đó xem chút đi."

Lạc Hành còn chưa lên tiếng đã bị cậu ta kéo đi, vừa đi vừa nói: "Hoắc Hành Chu là người chơi bóng rổ giỏi nhất trường chúng ta, nhất định sẽ đem lại vẻ vang cho trường."

Hồ Giai Văn nhìn Lạc Hành mặt không cảm xúc, dáng vẻ lãnh đạm, cho là cậu không để ý Hoắc Hành Chu đẹp trai, còn nói: "Bọn lớp Tám đó ý mình là lớp chọn, luôn luôn xem thường lớp chúng ta, có lần ở phòng thi bắt đầu mỉa mai chúng ta, nói tương lai tốt nghiệp cũng chỉ là một phế vật, bảo chúng ta nên trở về chăn heo đi."

Lạc Hành ngẩng đầu thoáng nhìn Hoắc Hành Chu trên sân, hỏi: "Sau đó thì sao?"

Hồ Giai Văn hiếm khi thấy Lạc Hành có hứng thú, nhanh chóng nói: "Sau đó lời này đúng lúc truyền đến tai Hoắc Hành Chu, lúc ấy hắn cũng không nói gì, sau khi thi xong, à chính là ngày cậu chuyển đến, buổi sáng hôm đó cậu ta hẹn người ra, quét sạch tỉ số từ bốn thành số không."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!