Chương 50: Lời nói đi đôi việc làm 4

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Lạc Hành cúi đầu nhìn đồng hồ, 12 giờ rưỡi rồi.

Cậu phải đi rồi.

"Cháu chỉ xin thầy nghỉ nửa ngày, nếu không có gì để nói thì cháu và bạn học trở về Giang Thành, ngài chú ý thân thể." Lạc Hành nhìn bộ dạng ông đầu đầy mồ hôi lạnh nhưng vẫn cố cắn răng chịu đựng, rũ mắt.

Nhìn ông đau khổ như vậy, những lời vừa nói ra không thể khiến ông an ủi, lại chẳng thay đổi được sự thật.

Hôm nay tới thành phố Bắc, câu trả lời cậu mong muốn đã có, cái khác…

Lạc Hành thoáng suy nghĩ, thật ra cậu có thể nghĩ rằng, toàn bộ thứ tốt nhất trên thế giới cậu đều đã có.

Cậu rất thoải mái.

Những thứ đó, đã qua rồi thì cứ qua, không có cha mười bảy năm, cậu vẫn sống được.

Lạc Hành vừa dứt lời, phòng bệnh lập tức rơi vào yên tĩnh khiến người ta khó chịu.

Lạc Chí Viễn gần như không ngờ cậu có thể bình tĩnh như vậy, không trách cứ cũng không oán hận, chỉ lẳng lặng như nghe xong một câu chuyện vậy.

Advertisement / Quảng cáo

Tiếp đó, cậu phải đi rồi.

"Nếu, nếu không thì các con ăn bữa cơm rồi đi, có thể cơm ở bệnh viện không… không ngon cho lắm, ba…" Lạc Chí Viễn nắm chặt góc chăn, mặt mày ảm đạm.

"Ba muốn, con ở lại một lúc nữa, được không?" Lạc Chí Viễn gần như khẩn cầu nhìn Lạc Hành.

Động tác của ông rất nhỏ, hệt như Lạc Hành vậy, mím môi nắm chặt ngón tay, kiềm chế cái gì thì sẽ không nói.

Cậu không nghe được âm thanh của Lạc Chí Viễn, chỉ có thể nhìn đôi môi ông giật giật, lời nói mang theo sự yên lặng tĩnh mịch khiến người ta khó chịu.

"Thật ra ba có rất nhiều lời muốn nói với con, từ lúc ba bắt đầu biết mẹ con, từ lúc con bắt đầu ra đời…" Lạc Chí Viễn rũ mắt cười một cái rồi lại ngẩng đầu lên, mang theo mong đợi mà nhìn Lạc Hành.

"Ba còn muốn nghe con kể, ngày đầu tiên đi học, cầm được bằng khen đầu tiên, viết bài luận văn đầu tiên…" Lạc Chí Viễn nhìn ngón tay mình, nhắm mắt như nỉ non, nói: "Mỗi một bước con từng trải qua trong đời."

Đến cuối cùng, Lạc Hành thậm chí cho rằng Lạc Chí Viễn chỉ là đang nói cho mình nghe, tự mình dệt nên giấc mộng đẹp có thể trở lại lần nữa cho mình.

Lạc Hành nhìn khuôn mặt gầy đến trơ xương của ông ta, mặc dù da dẻ nhợt nhạt thiếu sức sống, lại chỉ có thể khiến người ta nhớ tới lúc ông còn khỏe mạnh là một người đàn ông rất đẹp mắt.

Lạc Hành chưa từng tận mắt chứng kiến cái chết, nhưng nhìn ông vẫn không nhịn được mà hỏi: "Ung thư máu có thể làm cấy ghép tế bào gốc, người nhà của ngài không giúp ngài sao?"

Lạc Chí Viễn lắc đầu khẽ cười, một động tác này gần như đã tiêu hao tất cả sức lực của ông mấy ngày qua.

"Đã làm, kết hợp tủy đều không ăn khớp." Lạc Chí Viễn cười tự giễu: "Có thể đây là số mệnh chăng."

Lạc Hành khẽ cau mày nhìn ông, trong đôi mắt vô cùng tương tự với mình tràn đầy tuyệt vọng, nghiễm nhiên chính là một người đang chờ chết.

"Chú…"

Lạc Hành nói rồi ngẩng đầu lên, cửa bị một người bên ngoài dùng sức đẩy ra, là Diệp Tiếu Tiếu.

"Lạc Hành, thầy bảo buổi chiều có kiểm tra, hỏi chúng ta chừng nào về." Diệp Tiếu Tiếu nhìn cũng không nhìn Lạc Chí Viễn trên giường, tự ý nói.

"Vậy đi." Lạc Hành nhìn Lạc Chí Viễn một cái cuối cùng, hơi khom người: "Ngài bảo trọng."

Lạc Chí Viễn gật đầu một cái, trong lòng thở phào, đồng thời cũng khó chịu không thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!