Chương 49: Lời nói đi đôi việc làm 3

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Lạc Hành đứng ở cửa, nghe thấy xưng hô quen thuộc này, không khỏi cảm thấy có chút ác cảm.

Cậu không đi vào mà chỉ đứng ở cửa, ngón tay đặt trên chốt cửa, nhìn người đàn ông ngồi trên giường bệnh ngẩng đầu lên, đối mặt với ông ta, người đàn ông có phần lúng túng vội rút tay mình về.

Lạc Chí Viễn có phần mất tự nhiên, tay không nhịn được mà vò mạnh cái chăn hai cái, giọng nói ngượng gạo, mở miệng: "Con… vào đi, đừng đứng ngoài cửa, lạnh."

Lạc Hành cầm lòng không đậu quan sát một người khác nữa ở trong phòng, Diệp Tiếu Tiếu cũng trông thấy, là thầy giáo bàn ký tên lúc thi đấu ở Nhất Trung thành phố Bắc kia.

Gã đứng lên, chẳng hề mất tự nhiên như Lạc Chí Viễn, trái lại còn hơi cười ôn hòa, am hiểu lòng người nói: "Cha con hai người trò chuyện… tôi đi, đi ra ngoài trước."

Ánh mắt của Lạc Chí Viễn vẫn nhìn chăm chú trên mặt Lạc Hành như cũ, nhẹ nhàng gật đầu: "Đi đi, tôi trò chuyện với Lạc Hành."

Lạc Hành hơi nhíu mày.

Từ nhỏ Diệp Tiếu Tiếu đã tiếp xúc với nhiều loại người như này, đối với loại quan hệ vô cùng quen thuộc đó, gần như họ chỉ vừa đối diện với ánh mắt ấy thì đã phát hiện ra sự bất đồng giữa họ, nhấp môi bảo: "Lạc Hành, tớ chờ cậu ngoài cửa nhé."

Lạc Hành gật đầu một cái: "Lạnh thì cậu cứ vào, không sao đâu."

Diệp Tiếu Tiếu gật đầu: "Được."

Nói xong, cô cũng cùng đi ra ngoài. Lạc Hành quay đầu nhìn người đàn ông khẩn trương ngồi dậy trên giường, hít nhẹ một hơi mới đi vào trong. Advertisement / Quảng cáo

Có lẽ là vì kích động, cũng có thể là vì áy náy, Lạc hành nhìn thấy trong mắt ông ta chứa một tia ẩm ướt, vành mắt đỏ bừng nhìn mình, môi phát run.

Lạc Hành đi tới, đứng bất động ở nơi cuối giường, lại không mở miệng.

Cậu luôn không phải người hay chủ động, dù là ở cùng Hoắc Hành Chu thì người chủ động nhiều hơn vẫn là hắn nên trường hợp này lại càng chẳng biết nói gì.

"Cảm ơn con đã nguyện ý đến thăm ba." Lạc Chí Viễn nín khóc mỉm cười, chỉ chỉ cái ghế: "Mau ngồi đi, con uống… uống gì không? Lạnh lắm, đúng rồi, không thì ba… xem thử xem con có muốn ăn gì không, ba bảo thầy Lâm đi mua một ít… hoặc là…"

"Không cần, cảm ơn." Lạc Hành lẳng lặng nhìn ông, ánh mắt quan sát ông một hồi.

Không ăn nói hay và nho nhã nội liễm như cha Hoắc, nhìn qua cũng rất ôn hòa.

Lạc Chí Viễn lúng túng cười một cái, lại nói: "Đừng, đừng ngại, vậy con ngồi đi, ba… hàn huyên với con một lát là được."

Lạc Hành không ngồi, cứ đứng ở cuối giường. Âm thanh TV trong phòng bệnh không lớn, phát từng đoạn quảng cáo xong rồi, yên tĩnh một hồi rồi lại bắt đầu phát phim quảng cáo ấm áp cảm động.

Lạc Chí Viễn nhìn một lúc mới lấy dũng cảm, nhìn cơ thể gầy yếu của Lạc Hành, lại dời sang khuôn mặt chỉ lớn chừng bàn tay của cậu, hồi lâu mới hỏi: "Con… những năm qua mẹ, có tốt với con không?"

Lạc Hành nhìn bàn tay vẫn một mực đặt trong chăn của ông ta, dùng một tư thế nửa ngồi rất không thoải mái với cơ thể. Lúc ông ta hỏi những lời này, dường như còn khẩn trương hơn mình.

"Tàm tạm."

Lạc Chí Viễn như yên tâm, gật đầu một cái bảo: "Ba vẫn cho là cô ấy hận ba, sẽ không đối tốt với con, không tồi, cũng may cô ấy không vì ba mà giận cá chém thớt với con."

Xem ra, Lạc Chí Viễn muốn nhân cuộc gặp gỡ hôm nay làm sám hối một lần, nhưng Lạc Hành không biết nên dùng thái độ gì để tiếp nhận, chỉ có thể cứng ngắc nghe ông nói chuyện.

"Thật ra… ba hại cả đời cô ấy, cô ấy hận ba là phải." Lạc Chí Viễn nhẫn nhịn nỗi đau đớn trên người, bởi vì cắn răng kiềm nén mà môi cũng bắt đầu trắng bệch, từng giọt mồ hôi lạnh hòa thành một từ tóc mai rơi xuống cổ.

"Nếu như ba sớm nói cho cô ấy biết, ba thích đàn ông… thì sẽ không để cô ấy nông nỗi đến không cách nào sửa chữa được của hôm nay, liên quan đến một mình con, ba cũng…"

Lạc Hành cúi đầu nhìn ngón tay mình, lời đã cất giấu trong lòng rất lâu, cuối cùng cũng nói ra: "Xin hỏi, từ lúc vừa bắt đầu chú đã biết cháu ra đời, đúng không?"

Lạc Chí Viễn rưng rưng gật đầu: "Phải, ba biết, lúc đó ba đã biết mẹ con có con. Ba hy vọng được đền bù cho cô ấy, bảo cô ấy phá bỏ con, không phải vì ba mà hủy hoại cả đời của cô ấy. Nhưng cô ấy không muốn, còn vì vậy mà xích mích với người nhà, một mình rời đi, chờ đến khi ba tìm được cô ấy thì con đã ra đời."

Lạc Hành nhẹ nhàng "Vâng" một tiếng, nói: "Là vậy à."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!