Chương 48: Lời nói đi đôi việc làm 2

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Ban đầu Hoắc Hành Chu sợ cậu không nghe thấy mới dùng điện thoại, kết quả hứng thú vọt tới, tán gẫu với cậu trên Weixin, thi thoảng kèm theo một hai mang tính ám chỉ khiến cậu mặt đỏ tới mang tai.

Lạc Hành chịu không được nên dứt khoát tắt điện thoại.

"Nè ~ nói với cậu chuyện này." Hoắc Hành Chu cũng cất điện thoại đi, ho khan một tiếng nói: "Lần trước chuyện của thằng Đinh Siêu kia, chẳng phải mẹ tớ đã tới trường học một chuyến ư, còn nhớ không?"

Lạc Hành gật đầu, không hiểu hắn đột nhiên nói cái này làm gì.

"Mẹ tới bảo từ lúc cậu chuyển trường tới đã giúp đỡ tớ rất nhiều, mấy ngày này mẹ tớ phải ra nước ngoài, có một hạng mục cần nói, phỏng chừng rất lâu mới về được. Cho nên trước khi đi muốn mời cậu ăn một bữa để cảm ơn cậu."

Lạc Hành vừa nghe thì thoáng cái lo lắng, ngón tay không kiềm được nắm chặt tay áo, khẩn trương há miệng: "Dì, muốn mời tớ ăn cơm?"

"Không vui?" Hoắc Hành Chu hơi dừng lại, bảo: "Vậy tớ đền bù trước, dù sao cũng sắp nghỉ rồi, thế nào cậu cũng phải về ăn Tết cùng tớ nên đừng gấp như vậy."

"Không phải không phải!" Lạc Hành chỉ sợ biểu hiện của mình không tốt sẽ bị mẹ hắn chán ghét, đến cả quan hệ của cậu và Triệu Cửu Lan cũng không tốt thì sao có thể ở cùng mẹ người khác tốt được.

Cho dù cậu biết mình không thể ích kỷ ở bên Hoắc Hành Chu, nhưng cậu vẫn muốn mẹ hắn thích mình, cảm thấy cậu rất tốt… có thể làm bạn với Hoắc Hành Chu.

"Đừng khẩn trương, mẹ tớ rất hiền lành, ở cùng còn tốt hơn so với ba tớ." Hoắc Hành Chu biết cậu lo lắng điều gì. Thật ra cũng chỉ là cố ý muốn bây giờ để cậu gặp Ngũ Tố Nghiên một lần, đến khi thật sự đến nhà hắn thì sẽ không khẩn trương đến mức như thế.

Advertisement / Quảng cáo

"Tớ không, không có khẩn trương." Lạc Hành nuốt nước miếng, muốn nói lại thôi nhìn hắn một hồi, lời xấu hổ còn chưa hỏi ra miệng đã nuốt trở lại.

Hoắc Hành Chu cười một tiếng: "Có phải muốn tớ dạy cậu phải ứng đối thế nào không?"

Lạc Hành vội gật đầu, chọc cho Hoắc Hành Chu cười không thôi: "Mẹ tớ rất thích người hài hước, thấy đứa trẻ ngoan như cậu sẽ đau lòng hận không thể giấu trong lòng, lúc cậu không biết làm thế nào…"

Hắn nói được phân nửa, khi đến trọng điểm lại đột nhiên ngừng lại.

"Cái gì?" Lạc Hành vội hỏi: "Cậu nói mau đi."

Hoắc Hành Chu đặt một tay lên bàn học, như thừa nước đục thả câu mà chống đầu, cười nhìn cậu: "Thì cậu… tìm anh Hành Chu giúp đỡ."

"…" Lúc này Lạc Hành mới biết hắn đang cố tình trêu chọc mình, nhấp khóe miệng nói: "Không nói thì thôi."

"Thật muốn biết?" Hoắc Hành Chu thấy cậu bắt đầu dọn bàn làm bài thi, lại rướn người thò tay gãi cậu, thấy cậu vẫn chưa phản ứng lại kề sát qua nói: "Cậu cứ chớp chớp mắt đừng nói câu nào, bà ấy sẽ cho rằng cậu xấu hổ, cũng sẽ không nói gì nữa. Dù sao cậu cũng đừng sợ, có tớ đây."

Lạc Hành rũ mắt, nhẹ nhàng gật đầu một cái: "Ừ."

"Vậy cậu không ý kiến thì tớ xác định thời gian với mẹ tớ nhé?" Hoắc Hành Chu nói xong thì bắt đầu gửi tin nhắn cho Ngũ Tố Nghiên.

Chuyện Ngũ Tố Nghiên phải đi nước ngoài là thật, mời ăn cơm là Hoắc Hành Chu tự mình bịa đặt, chuẩn bị sẵn cách đối phó, đến lúc đó đỡ phải vạch áo cho người ta xem lưng, sau này không dễ bị lừa.

Hoắc Hành Chu nhìn cậu mất tập trung làm bài thi, vẻ mặt đầy căng thẳng, cười một tiếng.

Đứa nhỏ này thật dễ lừa.

Ngày thứ năm trước kỳ nghỉ, Hoắc Hành Chu và đội bóng rổ trường học cùng ra ngoài tranh giải.

Hắn đi sớm hơn một xíu, không yên tâm dặn cậu đừng ăn cơm một mình, cũng đừng đi dạo, gặp phải gã bị bệnh thần kinh Tiết Tiên kia thì mau mau tránh xa một chút.

Không có việc gì thì cố gắng đi cùng bọn Phùng Giai, cứ việc sai bảo nó.

Phùng Giai gào khóc muốn nhào lên đánh hắn thì bị Lạc Hành cản lại, cười cười trấn an. Lúc này cậu ta mới quay lưng lại hừ lạnh một tiếng: "Nể mặt chị dâu của tao" mà không so đo với Hoắc Hành Chu, Lý Nhạc Phàm ở một bên cũng cười đến ngu luôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!