Chương 47: Lời nói đi đôi việc làm 1

Edit: Hướng Nhật Quỳ

"Bác sĩ Trần, ngài nói thật với tôi đi, rốt cuộc tình hình hiện tại của em ấy là gì vậy?" Lâm Tây Thành tựa lên tường bệnh viện, ánh đèn ảm đạm chiếu xuống.

Lạc Chí Viễn vừa được y tá đẩy về phòng bệnh, vì ốm đau mà hiện tại ông ta không thể đi, xương cốt đau dữ dội khiến ông ta thường xuyên tỉnh dậy lúc nửa đêm, chịu đựng cắn răng cho qua cơn đau.

Thân thể của ông ta không chống đỡ được nhiều thuốc giảm đau như thế, dù có chịu được thì tác dụng cũng quá ít.

Ban đêm bệnh viện khá yên tĩnh, phối hợp với ánh đèn thê lương, bầu không khí âm u khiến người ta tuyệt vọng.

"Bệnh của Lạc tiên sinh đã nghiêm trọng lắm rồi, bệnh viện chúng tôi cũng đang cố tìm tủy cấy ghép, dĩ nhiên nếu như có dòng máu trực hệ[1], như con trai con gái… để cấy ghép tủy thì tỷ lệ thành công sẽ cao hơn một chút." Bác sĩ Trần nói.

[1] Dòng máu trực hệ là dòng họ trực tiếp, như cha với con.

Lâm Tây Thành đã xin nghỉ dài hạn, mỗi ngày đều ở bệnh viện chăm sóc ông ta. Nhìn Lạc Chí Viễn ngày càng gầy gò, bị đau ốm hành hạ như già đi hai mươi tuổi, đau khổ ngồi xuống.

Gã tuyệt vọng đặt nắm tay lên đầu, vô thức bứt tóc, gõ đầu thấp giọng: "Chẳng lẽ… không còn cách nào ư… Em ấy còn trẻ tuổi như vậy, bây giờ sao có thể…"

Bác sĩ Trần thường thấy cảnh tượng như này, thở dài đỡ gã dậy: "Ngài đừng quá khổ sở, bệnh viện chúng tôi cũng đã rất cố gắng tìm tủy cấy ghép nên vẫn còn hy vọng."

Advertisement / Quảng cáo

Lâm Tây Thành nắm chặt điện thoại, nhìn tin nhắn không được hồi âm ở phía bên kia, trong lòng một trận lo âu.

Gã đã điều tra qua, đứa trẻ Lạc Hành này rất ngoan ngoãn, dù Triệu Cửu Lan có đối xử tệ với thằng bé thì vẫn có thể xuất sắc như cũ. Nếu thằng bé nhìn thấy cha ruột của mình chịu đau khổ như thế…

Phụ tử liên tâm, thằng bé lại lương thiện như thế, nhất định sẽ mềm lòng.

Chuyện quan trọng nhất trước mắt, chính là để thằng bé đến gặp Lạc Chí Viễn, nhìn thử dáng vẻ ông bị đau ốm hành hạ.

Lâm Tây Thành biết mình không thể dồn ép quá chặt, dẫu sao Lạc Chí Viễn đã không xuất hiện trong cuộc đời thằng bé nhiều năm như vậy, coi như người cha hấp hối muốn gặp mặt một lần thì về tình vẫn có thể lượng thứ. Nhưng nếu vẫn một mực kiên trì thì sẽ lộ vẻ tận lực có mục đích.

Lâm Tây Thành từng có một khoảng thời gian dài nghiên cứu tâm lý học nên khá tự tin với chuyên ngành của mình, ngụy trang thành "Lạc Chí Viễn" chân thành mà khổ sở.

Người bình thường cũng sẽ hơi mềm lòng, nói gì đến Lạc Hành.

Cho dù không mềm lòng, thằng bé cũng sẽ tò mò về người cha chưa từng thấy qua có bộ dạng ra sao, cộng thêm bị Triệu Cửu Lan ngược đãi nhiều năm như thế, thằng bé cũng sẽ rất bất bình, tại sao người cha này lại chưa từng để ý đến mình.

Miễn là Lạc Hành cần, thì nhất định sẽ đến.

Điện thoại bỗng vang lên một tiếng, Lâm Tây Thành cúi đầu nhìn thử, là Lạc Hành đồng ý ba ngày sau sẽ đến. Gã mừng rỡ đến nhìn liên tục nhiều lần, rất sợ bản thân kỳ vọng quá mức mà hoa mắt.

Chờ khi gã xác nhận là thật, lại sợ Lạc Hành đổi ý nên vội vàng gửi số phòng bệnh đến cho cậu.

Gã cười siết chặt nắm tay, vừa định đi báo tin mừng cho bác sĩ Trần, cuối cùng lại phát hiện chẳng biết người nọ đã đi từ lúc nào. Chỉ có thể dập đầu vào bức tường màu trắng để kiềm nén mừng rỡ trong lòng.

Được cứu rồi được cứu rồi.

Lâm Tây Thành cầm nắm cửa, hít sâu một hơi để kiềm nén sự vui mừng, làm ra vẻ mặt bình tĩnh, nhìn Lạc Chí Viễn đang ngồi trước cửa sổ, từ từ đi tới.

Gã từ từ ngồi xổm người xuống, nhẹ giọng hỏi: "Hôm nay kiểm tra thế nào? Có còn đau không?"

Lạc Chí Viễn mệt mỏi gật đầu một cái, vẻ anh tuấn[2] ban đầu trên khuôn mặt tái nhợt không có một chút huyết sắc, dáng người cao ngất cũng hao gầy đến không thể tưởng tượng nổi.

[2] Gốc là Thanh tuyển []: cũng có nghĩa là "thanh tuấn", có 3 nghĩa cơ bản là: 1. thanh cao vượt trội, 2. trong sạch, sâu sắc, 3. tuấn tú, khôi ngô.

Có lẽ là vì sắp chết nên gần đây ông ta vẫn luôn suy nghĩ, cả đời này đến cùng đã làm sai điều gì, về Triệu Cửu Lan, ông lại không muốn gây ra kết quả như thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!