Chương 46: Chuyên quyền độc đoán 5

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Lạc Hành giơ tay, gảy nhẹ lên cành hoa củng đồng kia, nằm xuống nhỏ giọng hỏi nó: "Mày nói xem, sao con người Hoắc Hành Chu lại tốt như vậy?"

"Lớn lên dễ nhìn, tính tình thì… mặc dù đôi lúc có hơi nóng nảy lại thích châm biếm người khác, nhưng vẫn rất tốt. Mày nói sao thế giới này lại có thể có…"

"Phụt." Hoắc Hành Chu ra khỏi phòng vệ sinh, đập vào mắt đầu tiên chính là dáng vẻ cậu nằm nhoài trên giường nói chuyện cùng cành cây khô kia.

"Trò chuyện gì với nó, tớ có thể nghe chút không?" Hoắc Hành Chu vừa lau tóc vừa đi tới, bởi vì trong phòng ngủ rất đầy đủ thiết bị sưởi ấm nên chỉ mặc một bộ đồ ngủ vải cotton, cúc áo ở cổ áo chỉ cài mấy cái.

Lạc Hành bị hắn dọa hết hồn, vội vã ngồi dậy, kết quả từ góc độ này có thể thấy được cả phần eo từ cổ áo, mặt thoáng cái đỏ lên: "Cậu… đi ra từ khi nào thế?"

"Từ lúc cậu nói thích tớ."

Lạc Hành ngẩn ra rồi lập tức hoảng sợ siết chặt ngón tay, sau đó cau mày nhìn hắn cười như không cười, lúc này mới biết hắn gạt người ta. Cậu vân vê ngón tay dưới chăn, như nỉ non mà nói: "Tớ chưa nói câu này."

"Ai bảo không nói, tớ nghe thấy rồi, cậu nói với thứ đồ hư kia là "Ôi sao Hoắc Hành Chu lại đẹp trai như vậy, mình thích Hoắc Hành Chu, mình muốn nói lời yêu với cậu ấy… A…"."

Lạc Hành nghe không vô bèn bịt miệng hắn lại, cậu quỳ nửa người, bàn tay kề sát lên môi hắn, hơi  thở ấm áp thoáng cái gãi vào lòng bàn tay.

Advertisement / Quảng cáo

Cậu hốt hoảng, vội lui về sau thì bị Hoắc Hành Chu kéo tay một cái. Trong một lúc không biết thế nào lại trực tiếp nhào từ trên giường xuống, cậu vô thức nhắm mắt lại, kết quả chẳng hề có cảm giác đau đớn như đã dự trước, mà là được hắn ôm chắc trong lòng.

Phùng Giai vừa khéo đẩy cửa ra, nhìn thấy chính là cảnh tượng này.

"Bà mẹ! Xin lỗi tao về sớm rồi." Phùng Giai một tay che mắt, sờ bậy sờ bạ đi về phía trước, làm ngã hai cái ghế và một bình nước, sau đó âm thầm vào phòng vệ sinh.

Hoắc Hành Chu chẳng thèm để ý câu lúc cậu ta đi ngang qua: "Xì không biết xấu hổ", không coi ai ra gì rũ mắt nhìn Lạc Hành: "Bị dọa à?"

Trong nháy mắt đó Lạc Hành cho là mình sắp ngã, đầu óc bỗng chốc trống rỗng, cho đến khi được hắn ôm mà vẫn quá mức chậm chạp, nhanh chóng thở hổn hển, khẽ gật đầu: "Có, có một chút."

Hoắc Hành Chu chỉ tiện tay kéo một cái, không ngờ cậu lại ngồi dậy, cứ thế suýt nữa đã té ngã, bản thân cũng sợ đến cả người mồ hôi lạnh, may mà đón được cậu, lúc này mới thở phào.

"Tớ…" Hoắc Hành Chu nhìn mặt mày cậu trắng bệnh, đau lòng áp lên trán cậu, thấp giọng nói: "May là đón được cậu."

Lạc Hành vốn còn đang sợ hãi trong lòng, nhưng nghe hắn nói vậy thì bỗng dừng lại, vội sờ lên cánh tay hắn: "Cậu đón tớ, đập vào mạnh như thế, có làm cậu bị thương không?"

Hoắc Hành Chu lắc lắc tay cho cậu xem, cười bảo: "Không sao cả."

Lạc Hành gật đầu, lại nói: "Nếu cậu đau thì nói với tớ, có lúc sẽ không đau ngay mà ngày hôm sau mới có cảm giác, cậu nhất định đừng gạt tớ."

"Biết rồi, càm ràm hoài."

Lạc Hành suy nghĩ một lúc, chợt cảm thấy nên nói với Hoắc Hành Chu một chuyện, nhưng chẳng biết nên nói thế nào, nhìn hắn muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nuốt xuống.

"Có chuyện cần nói với tớ?" Hoắc Hành Chu hỏi.

"Làm sao cậu biết?" Lạc Hành sửng sốt, cậu còn đang do dự kia mà, sao hắn đã nhìn ra rồi.

"Cậu có gì có thể gạt tớ chứ, bởi vậy tớ mới bảo cậu nói thích tớ, cậu còn chưa tin, nhất định là đang nói trong lòng, tớ đều nghe được hết."

"Giữ miếng liêm sỉ đi." Phùng Giai ra khỏi phòng vệ sinh, hừ lạnh một tiếng: "Trong phòng ngủ còn có một bóng đèn đây này, hai đứa bây có thể đừng đùa giỡn bóng đè không?"

Hoắc Hành Chu liếc cậu ta một cái, châm biếm bảo: "Bóng đèn thì bóng đèn, ai cho phép mày nói chuyện, hay sắp thành tinh?"

"Không dám không dám, tao không xứng." Phùng Giai vội vàng xin tha:"Ngài cứ tiếp tục."

Hoắc Hành Chu còn muốn nói chuyện lại bị Lạc Hành lôi kéo tay áo, nhẹ nhàng lắc đầu, biểu tình thoáng cái mềm xuống, mặt mày hớn hở không nói nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!