Edit: Hướng Nhật Quỳ
Lạc Hành thoáng nghĩ, dù sao bây giờ Hoắc Hành Chu cũng biết chuyện mình không nghe được, không cần thiết giấu giếm nữa, bèn nói thẳng: "Thầy Trình đã biết chuyện tớ không nghe được, dặn tớ sau này khi đến ghi danh trường học phải chú ý một chút."
Hoắc Hành Chu cau mày: "Làm sao thầy ấy biết?"
"Báo cáo kiểm tra sức khỏe." Lạc Hành nhíu mày một cái rồi lại dãn ra, cẩn thận che giấu sự đau khổ, cười một cái: "Hình như nghe thấy có người loan truyền trong trường… Chuyện tớ không nghe được, bị thầy ấy nghe thấy."
Ngón tay Hoắc Hành Chu căng thẳng siết chặt cổ tay cậu, con ngươi lạnh lẽo nhìn một vòng quanh lớp học, lẽ nào là người trong lớp?
"Chắc không phải đâu." Lạc Hành vội kéo tay hắn, nhỏ giọng nói: "Lúc tớ trở về thì trông thấy mấy nữ sinh lén lút nói không nghe được chẳng phải chuyện gì lớn, chẳng ảnh hưởng đến việc gì… các cậu ấy sẽ không đâu."
Thật ra cho tới bây giờ, Lạc Hành đều có một loại chấp niệm đối với tai của mình, vẫn luôn hy vọng mình có thể tích góp tiền làm phẫu thuật. Nhưng bởi vì đủ loại nguyên nhân mà bây giờ mất đi điều kiện chữa trị tốt nhất, cậu đã không ôm hy vọng nữa rồi.
Đặc biệt là Hoắc Hành Chu đã nói, nghe không được thì sao, cũng chẳng ảnh hưởng đến việc tớ thích cậu, nên cậu đã hoàn toàn buông bỏ.
Người khác đối xử thế nào, cậu cũng không quan tâm. Chỉ cần Hoắc Hành Chu không ghét bỏ cậu khiếm khuyết, vậy là đủ rồi.
Advertisement / Quảng cáo(bygoogle = window. bygoogle || []). push({});
Hoắc Hành Chu cúi đầu cười nhạo một tiếng, lại ngẩng đầu lên nhìn Lạc Hành vẫn còn nói liên miên, giơ tay dán lên môi cậu, thấp giọng cười: "Sốt ruột giải thích thay người khác, mình thì chẳng thèm để ý?"
Lạc Hành sợ hết hồn, vội gạt tay hắn ra, đỏ mặc lắc đầu, thành thật đáp: "Trước đó cậu nói không để ý… tớ mới, mới yên tâm."
Hoắc Hành Chu "Ôi chao" một tiếng, giơ tay túm eo cậu kéo về phía mình, dùng sức xoa hai cái rồi cười nói: "Nói dóc, đổi câu khác."
Lạc Hành hoảng sợ liếc nhìn các bạn học, đỏ mặt lắc đầu chẳng chịu nói, lại bị hắn dùng thêm lực ấn xuống một cái, hơi thở run rẩy xin tha: "Tớ nói, cậu đừng ấn…"
"Không nói dối?" Hoắc hành Chu giơ tay bóp mũi cậu, cố tình hỏi.
"Không, không biết… Tớ không nói dối cậu."
Đột nhiên bị ngạt thở khiến cậu chỉ có thể thở bằng miệng, cái miệng nhỏ vừa nói vừa dừng lại để hít thở, sau khi khó khăn nói xong một câu thì mặt đã đỏ không ra hình gì.
"Cậu nói… không ảnh hưởng, không ảnh hưởng đến việc cậu thích…" Giọng Lạc Hành càng nói càng nhỏ, xấu hổ đến nỗi cuối cùng cũng chẳng nghe được gì. Hoắc Hành Chu không biết khẩu ngữ, nhưng từ lời biện bạch của cậu cũng biết được đại khái cậu nói gì.
"Rốt cuộc tớ cũng biết vì sao lại gọi cậu là bé ngoan rồi." Hoắc Hành Chu cười buông chóp mũi cậu ra, nghiêng người sang, không đợi cậu kịp mở miệng hỏi đã tự mình bổ sung: "Vừa ngoan lại vừa mềm, đáng yêu, muốn…"
"Sao?" Lạc Hành không nhìn thấy cuối cùng hắn nói cái gì.
Hoắc Hành Chu nghiêng đầu, cười híp mắt dán sát bên tai cậu, nhẹ nhàng nói, "Đáng yêu, muốn… xxx."
Lạc Hành thoáng cái trợn to mắt, gần như đi theo tiềm thức nghĩ đến lời hắn nói. Chờ đến khi cậu phản ứng lại thì khi đó lỗ tai cũng bị tiêm nhiễm đến đỏ lên, khẽ đẩy hắn: "Cậu lại… lại…"
Hoắc Hành Chu nhìn dáng vẻ cực kỳ xấu hổ của cậu, phỏng chừng trong đầu đã bắt đầu nghĩ đến, giơ tay nhéo nhéo trái tai cậu, lần nữa dán đến bên tai cậu thấp giọng: "Làm sao? Dù gì sau này cậu cũng là của tớ, chuẩn bị bài sớm một chút để sau này tự mình nói cho tớ nghe, nói dễ nghe hơn."
"Lưu manh." Lạc Hành cắn môi, đầu đã chôn đến không thể thấp hơn, đưa tay ra gỡ tay hắn để giải thoát trái tai của mình, "Chuẩn bị bài cũng chẳng phải dùng như thế."
Chuyện này… bảo cậu sau này sao còn dám nhìn thẳng vào ba chữ "chuẩn bị bài" chứ!
"Không phải dùng như thế, vậy thì dùng thế nào?" Hoắc Hành Chu hơi buông lỏng ngón tay, trượt xuống từ trái tai cậu sờ lên cổ: "Thầy Lạc dạy em đi."
"Không… không biết." Lạc Hành lắc đầu né tránh tay hắn, phần cổ bị đụng vào của cậu có chút lạnh, lạnh đến tóc gáy đều dựng đứng cả lên, thật khó chịu.
"Không biết à, vậy để em tìm thầy cho thầy." Hoắc Hành Chu chợt nhớ tới một người, lấy tai nghe ra cắm vào điện thoại, sau đó mở một phần mềm ra, nhấn phát rồi mới đưa cho cậu.
Lạc Hành nghi ngờ nhận lấy tai nghe rồi cắm vào tai, ngay sau đó nghe được một giọng nói mềm dẻo vô cùng, mang theo tiếng khóc nức nở nhỏ giọng xin tha, khó khăn phát ra âm thanh run rẩy, vừa như đang thống khổ lại vừa giống như đang vui sướng.
Một âm thanh trầm thấp khác, là giọng nói còn thấp hơn so với Hoắc Hành Chu vừa bước qua tuổi dậy thì rất nhiều, như thể mỗi một phút đều đập vào lòng người, khiến chân người khác mềm nhũn, phối hợp với âm thanh mềm dính kia, quá…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!