Edit: Hướng Nhật Quỳ
Hoắc Hành Chu đánh người xong thì đến căn tin trường học mua ít kẹo, ngâm nga đi về lớp học.
Lạc Hành vẫn luôn không yên tâm Hoắc Hành Chu sẽ đánh nhau với người khác, cái gã bắt nạt Diệp Tiếu Tiếu kia còn muốn đánh cô, Hoắc Hành Chu nóng nảy mà biết được nhất định sẽ nổi giận.
Cậu không muốn để Diệp Tiếu Tiếu oan ức, lại chẳng muốn Hoắc Hành Chu đánh nhau, nghĩ tới nghĩ lui, sốt ruột đến không kiềm được nên bấu vào ngón tay, liên tục nhìn cửa sau phòng học.
Lúc Hoắc Hành Chu vừa xuất hiện ở cửa sau phòng học, Lạc Hành đứng lên theo bản năng, căng thẳng nhìn chăm chú vào ánh mắt của hắn, hỏi: "Cậu không sao chứ?"
"Chẳng sao đâu mà." Hoắc Hành Chu ngậm cười, thầm nghĩ thằng ngu kia phỏng chừng cũng không dám mách lẻo với giáo viên, dù có mách hắn cũng chẳng sợ, chẳng qua chỉ nhớ dai thôi.
Hắn cũng không phải chưa từng đánh nhau.
Hơn nữa, nó dám nói Lạc Hành, đập một cái là coi như nhẹ, chỉ cho một bài học, lần sau còn tái phạm thì chuyện sẽ không chỉ lớn như vậy.
Hoắc Hành Chu lấy kẹo từ trong túi tiền ra, ném lên bàn cậu, đúng lúc chuông vào học vang lên, tiết cuối là tiết tự học, dùng để làm bài thi.
Trình Lợi Dân đến trễ, giẫm lên tiếng chuông đến để nói ít chuyện của lớp, tận tâm bảo rằng đã sắp đến kỳ nghỉ nên mấy ngày cuối phải kiên trì, sau cùng còn đích danh biểu dương Hoắc Hành Chu.
Advertisement / Quảng cáo
"Khoảng thời gian này không gây rối, thành tích cũng tăng lên không ít, cứ tiếp tục cố gắng."
Hoắc Hành Chu chẳng ba hoa lắm lời nói lại như ngày thường, trái lại còn khiêm tốn cười một tiếng, len lén nắm chặt tay phải của Lạc Hành bên dưới bàn học, không nặng không nhẹ mà xoa nắn, khiến Lạc Hành chẳng dám ngẩng đầu lên, đỏ mặt muốn giãy giụa, lại bị hắn kéo chặt hơn.
"Cậu đừng, đừng kéo tay tớ mà." Lạc Hành nhìn thầy Trình, căng thẳng đến thở cũng chẳng dám, sợ bị phát hiện.
Hoắc Hành Chu được đằng chân lân đằng đầu, cố ý gãi gãi lòng bàn tay mịn màng của cậu, dùng khẩu hình nói: "Vậy cậu nói câu dễ nghe đi, tớ sẽ tạm tha cậu, không thì…"
Lạc Hành nhấp môi, bây giờ đang giờ học, thầy Trình còn đang trên bục giảng kia kìa.
Chỗ ông đứng cao hơn so với bọn học sinh, liếc mắt một cái đã có thể thấy rõ rành rành, trong lớp cũng cực kỳ yên tĩnh, nói chuyện nhất định sẽ bị nghe được.
"Chờ thầy đi, có được không?" Lạc Hành kìm giọng xuống thật thấp, gần như là dùng hơi để nói, cẩn thận xin tha: "Thầy đang nhìn tớ."
Hoắc Hành Chu giương mắt nhìn bục giảng.
Trình Lợi Dân quả nhiên nhìn sang, hừ lạnh một tiếng, nói lầm bầm: "Mấy học sinh hiếu học kia thì không nhìn, nhìn tôi làm gì."
Lạc Hành không biết có phải ông tức giận hay không, vội cầm bút lên, dùng tay trái viết nguệch ngoạc trên giấy làm toán, khó khăn viết mấy chữ. Lúc Trình Lợi Dân chuyển tầm mắt thì đưa tới.
—— anh Hành Chu, đừng gây mà.
Hoắc Hành Chu xì một tiếng bật cười, vừa khéo Trình Lợi Dân nói đến chuyện thầy giáo lớp Tám bên cạnh buổi tối mấy hôm trước đi nhảy quảng trường bị trặc chân, mọi người đều nín cười chẳng dám lên tiếng.
Tiếng cười này của hắn giống như kíp nổ, tất cả mọi người đều cười, Trình Lợi Dân nguýt một cái: "Buồn cười vậy à!"
"Không buồn cười không buồn cười." Hoắc Hành Chu vội ngưng cười, mặt đầy nghiêm khắc bảo: "Thật quá đáng, mấy chuyện cười nhạo thầy giáo này ai dạy mấy em thế, chép phạt sổ tay học sinh một trăm lần cho tôi, sáng mai nộp."
"Em được lắm." Trình Lợi Dân trừng hắn một cái: "Vừa mới khen em nghiêm túc thì đã bắt đầu cợt nhả rồi, đàng hoàng chút cho tôi."
Hoắc Hành Chu ho khan một tiếng, cúi xuống thì đúng lúc phát hiện Lạc Hành đang cười trộm, hắng giọng một tiếng, thấp giọng nói: "Nhóc vô ơn, thấy tớ bị mắng vậy vui lắm đúng không."
Lạc Hành chớp mắt một cái, cực kỳ vô tội.
"Bây giờ cách nghỉ đông chưa tới mấy ngày, thầy biết các em ai cũng mong chờ kỳ nghỉ cả, nhưng chỉ cần còn ở trường một ngày, thì phải ngoan ngoãn lên lớp cho thầy."
"Bây giờ cứ làm thêm đề, thầy sẽ cho thêm mấy đề sai lúc trước với đề mà mình chưa biết, có gì không hiểu có thể hỏi giáo viên bộ môn hay các bạn có thành tích tốt để hỏi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!