Edit: Hướng Nhật Quỳ
Lạc Hành giật giật môi.
Giữ vững hô hấp, cả mắt cũng chẳng dám chớp, chỉ sợ động tác quá lớn sẽ làm ảo giác vỡ tan, khiến cậu phát hiện rằng người trước mắt này thực chất chỉ là ảo tưởng mà cậu tạo ra.
Hoắc Hành Chu ngồi xổm xuống, một tay nâng mặt cậu, ngón tay mềm mại nhẹ nhàng lau đi vết ẩm ướt, mặt mày dịu dàng hỏi: "Khóc cái gì?"
Vừa dứt lời, Lạc Hành đã không nhịn được mà rơi lệ lần nữa.
Trong bệnh viện có người người tò mò quay sang nhìn Lạc Hành, Hoắc Hành Chu kéo cậu lên, dẫn đến góc cầu thang rồi lau nước mắt cho cậu, cười bảo: "Sao lại khóc đến ghiền rồi?"
Lạc Hành nhanh chóng cắn môi kìm nén nước mắt, giơ tay lau nước mắt, mạnh miệng đáp: "Đau mắt, mới không khóc."
"Tớ còn tưởng mấy ngày cậu không gặp tớ nên mừng đến chảy nước mắt chứ." Hoắc Hành Chu cười lau mặt cho cậu, cầm lấy giấy kiểm tra sức khỏe trong tay cậu nhìn hai lần: "Để tớ xem thử bé ngoan nhà chúng ta có cao lên không, ôi chao cao hơn so với lúc trước này."
Lạc Hành bị hắn chọc cười, bộ dạng đỏ mắt vừa khóc vừa cười khiến lòng Hoắc Hành Chu mềm nhũn, đau lòng ôm lấy cậu, ghé đến bên tai cậu hỏi: "Nhớ tớ không?"
"… Ừm." Lạc Hành im lặng một hồi, vẫn nói lời thật.
Hoắc Hành Chu miết tai cậu một cái, nhẫn nhịn kích động muốn hôn cậu, mềm giọng hỏi: "Sao lại gầy vậy, vừa rời khỏi mí mắt tớ đã ăn cơm không ngon rồi?"
Lạc Hành rũ mắt, nhìn hắn dịu dàng nói chuyện với mình như thế, chẳng hề tỏ ra tức giận vì bị mình từ chối dù chỉ một chút, càng khó chịu hơn.
Cậu ấy tốt như vậy.
"Không có gầy."
"Tớ sờ thử." Hoắc Hành Chu kéo cậu vào lòng, tay trái vén vạt áo cậu lên để thăm dò, bóp eo cậu một cái, lại nhẹ nhàng vuốt ve hai lần: "Ai bảo không gầy, tớ thấy đã nhỏ đi rất nhiều rồi."
Lần này Lạc Hành cũng không né tránh, dù có sợ nhột thì vẫn nhịn để cho hắn sờ soạng một hồi, cố kiềm nằm ngoài trong lòng hắn, vành mắt nóng lên chỉ muốn khóc.
"Cậu đi đâu vậy?" Lạc Hành nhấp khóe miệng, ngón tay bắt lấy ống tay áo hắn, thấp giọng hỏi.
Hoắc Hành Chu thuận thế nắm chặt ngón tay cậu đưa đến thắt lưng mình, nhìn sắc mặt có vẻ tái nhợt của cậu, từ ngón tay xuống lòng bàn tay lạnh đến kinh người, đặt trong lòng bàn tay mà chà xát, bỏ trong ngực mình để ủ ấm.
Sau khi hắn ra khỏi Nhất Trung thì đúng lúc Thương Thanh Minh nói cho hắn biết đã tra ra được, Triệu Cửu Lan từng là người ở thành phố Bắc.
Sau này mới đến Giang Thành.
Hắn đã điều tra quá khứ của Triệu Cửu Lan, năm đó Triệu Cửu Lan rất thích thầy giáo của mình Lạc Chí Viễn, ông ta vừa dịu dàng nho nhã lại có học thức, rất được học sinh hoan nghênh.
Khi đó ông ta vừa trở về từ nước ngoài, tác phong cởi mở là khó tránh khỏi. Lúc đó ở trong mắt của nữ sinh, chính là tiêu chuẩn vai nam chính trưởng thành giáo dục, thành thục lại có sức hấp dẫn.
Triệu Cửu Lan ngoan ngoãn hiểu chuyện, là con ngoan trong mắt thầy cô và phụ huynh, lại vẫn là nữ thần trong mắt bọn học sinh. Nhưng bà ta lại yêu thầy giáo của mình Lạc Chí Viễn đến hết thuốc chữa, từ đó đã xảy ra chuyện không thể cứu vãn được.
Sau đó, bà ta thừa dịp Lạc Chí Viễn say rượu mà ở cùng một chỗ với bà ta, chuyện này nếu như bị lật tẩy đến trường học, thì cả hai người đều sẽ bị khai trừ.
Tuy Triệu Cửu Lan không để ý, nhưng Lạc Chí Viễn lại quan tâm.
Từ đầu đến cuối trong lòng ông ta đều có một người, là đàn ông, ngay cả lý do say rượu cũng là bởi người đàn ông đó, ông ta ngả bài với Triệu Cửu Lan, sẵn lòng bồi thường lại cho bà ta.
Triệu Cửu Lan không thể chấp nhận kết quả như thế, lại rất có tự tin rằng mình sẽ có thể bẻ thẳng Lạc Chỉ Viễn trở lại nên vẫn dùng mọi cách chăm sóc ông ta như cũ, hèn mọn yêu đến tận trong tủy.
Lạc Chí Viễn không muốn thấy bà ta như vậy, cũng chẳng muốn hủy hoại cả đời của bà ta, ông ta đã thử nhưng vẫn không có cách nào.
Lạc Chí Viễn không yêu bà ta, không cho bà ta hạnh phúc được.
Về sau, Triệu Cửu Lan mang thai. Trong nhà bảo bà ta phá đứa trẻ đi nhưng bà ta lại không chịu, khăng khăng muốn sinh con ra cho bằng được, thậm chí còn đoạn tuyệt quan hệ với người nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!