Chương 41: Vừa đi vừa hát 5

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Hoắc Hành Chu gian nan nuốt nước bọt, cảm giác hơi thở bỗng chốc nóng ran.

Hắn vốn là để cho tiện nên mới giang rộng hai chân cho cậu nắm tay. Kết quả giờ cậu lại ngồi xổm ở giữa cầm tay hắn, nhẹ nhàng liếm láp, trực tiếp kích thích từng bó từng bó lửa.

"Tớ… cậu…" Lạc Hành xấu hổ cắn lên lưỡi, chật vật giải thích: "Lần trước cậu nói… Nước bọt có thể trị thương, tớ…"

Ánh mắt Hoắc Hành Chu tối sầm lại.

Rũ mắt nhìn cậu vừa thành thật lại thấp thỏm hơi há miệng nhìn mình, mất tự nhiên mà nước nước bọt, lông mi khẽ động, tựa như đang lướt qua lòng hắn.

Hoắc Hành Chu không nhịn được bật cười, sao lời vô vị nào đứa nhỉ này cũng tin.

Hắn đưa tay kéo cậu lên, đau lòng xoa đầu cậu: "Thế thì không cần cậu phải như vậy, cũng chẳng phải vết thương lớn gì, trầy da thôi mà, cậu đừng lo lắng. Lần trước tớ cũng đập sưng tay cậu, không thì tớ cũng liếm liếm cho cậu nhé?"

"Cũng, cũng được." Lạc Hành nhìn tay mình, trong đầu bất giác nghĩ đến bộ dạng hắn liếm tay mình, mặt thoáng đỏ lên, khó khăn lui về sau.

Hoắc Hành Chu nhìn khuôn mặt đầy vẻ như sợ mình động khẩu[1] thật, bèn cười.

[1] Động khẩu []: nằm trong câu [Quân tử động khẩu không động thủ/], nghĩa là Quân tử động khẩu không động thủ, ý nói quân tử là dùng để thuyết phục chứ không phải dùng bạo lực.

"Được rồi, tớ thấy bên ngoài tuyết cũng ngừng rồi, hình như sáng sớm đã có người đến dọn. Hôm nay chúng ta đi dạo một chút, tiện thể coi thử xem phim gì." Hoắc Hành Chu đứng lên, không mấy để ý đến vết thương nhỏ này, cầm quần áo đi ra ngoài.

Lạc Hành nhìn tay mình, mở to mắt không biết đang nghĩ gì, thở ra một hơi thật thấp.

Lúc xuống lầu, Hoắc Hành Chu đang dựa vào trước cửa phòng bếp kiểu mở rộng. Cảnh tượng quen thuộc, khiến Lạc Hành không khỏi động lòng, dừng lại vài giây mới bước nhanh tới.

"Sao cậu nhanh vậy?" Lạc Hàm đã đánh răng rửa mặt rất nhanh rồi, sao vẫn còn chậm hơn hắn một bước.

"Nói ai nhanh đó!" Hoắc Hành Chu lạnh lùng liếc cậu một cái, hừ lạnh nói: "Nói lại, nói tớ lợi hại."

Lạc Hành luôn cảm thấy đây không phải là lời khen, cúi đầu cười không nói.

Hoắc Hành Chu nghiến răng nghiến lợi nhìn cậu chằm chằm, làm bộ hung dữ bảo cậu nói: "Nhanh lên, không sẽ đánh cậu."

"Đánh tớ cũng không nói." Lạc Hành tránh sang bên, cười híp mắt nghĩ cậu mới không có ra tay đâu.

"Sớm muộn cũng phải nói." Hoắc Hành Chu hừ một tiếng, đưa sữa bò nóng trong tay cho cậu: "Uống cái này, nếu không để bụng trống thì ra ngoài sẽ lạnh."

Lạc Hành cầm lấy, cái miệng nhỏ xíu thổi nguội, uống xong thì muốn đi rửa ly, bị Hoắc Hành Chu cầm lấy rửa sạch hai ba cái rồi cất vào tủ.

"Tuyết lớn như vậy, bên ngoài có lạnh lắm không?" Lạc Hành nghiêng đầu nhìn khoảng tuyết mênh mông trong sân, bởi vì vẫn luôn ở trong phòng nên cậu cũng có hơi không muốn ra ngoài.

"Mặc nhiều sẽ không lạnh." Hoắc Hành Chu mặc áo bông cho cậu, lại đưa mũ với khăn quàng cho cậu, mình thì bắt đầu thay quần áo.

Hoắc Hành Chu không thích mua sắm, bình thường mua quần áo đều là Ngũ Tố Nghiên xem rồi mua, mắt của bà rất tốt nên mua xong cũng rất vừa ý, cho nên xưa nay không mấy để tâm đến phương diện này.

Nhân lúc Lạc Hành rửa mặt, Hoắc Hành Chu gửi tin nhắn hỏi Diệp Tiếu Tiếu chỗ nào bán quần áo, rất nhanh đã gửi tới một đống địa chỉ.

Hai người vừa ra khỏi cửa, thì bị một luồng gió lạnh trước mặt thổi đến.

Lạc Hành bỗng hắt xì, đi theo Hoắc Hành Chu, từng bước đi lún sâu trong tuyết, đi đến chỗ xúc tuyết thì nhanh chóng dậm dậm chân rũ tuyết.

Trước khi ra cửa Hoắc Hành Chu đã gọi xe, chưa tới mấy phút thì tài xế đã tới, dựa theo địa chỉ, nhanh chóng đến địa chỉ Diệp Tiếu Tiếu đưa cho. Hai người vừa xuống xe thì tìm chỗ ăn cơm trước.

"Có lạnh không?" Hoắc Hành Chu hỏi.

"Vẫn ổn." Trước khi ra cửa Lạc Hành đã uống sữa nóng, mặc nhiều rồi lại được hắn che chở chắn gió cả đoạn đường, thật ra vốn không lạnh, chỉ là mặt liên tục bị gió thổi nên thoáng cái đã bị lạnh đến đỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!