Chương 40: Vừa Đi Vừa Hát 4

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Cậu thoáng nhớ lại.

Ngày ấy lần đầu tiên cậu và Hoắc Hành Chu ăn cơm ở phòng ăn, Weibo có một cái nhắc nhở, @Bất Viễn Hành đã người hâm mộ mới của bạn.

Weibo tăng fan giảm fan là chuyện rất đỗi bình thường, tuy rằng cậu rất ít khi đăng những thứ không liên quan đến Hoắc Hành Chu, nhưng có lúc cũng sẽ tăng vài người hâm mộ, trong đó không thiếu một vài fan là chị gái.

Thi thoảng cậu len lén đăng vài thứ vụn vặt hằng ngày liên quan đến Hoắc Hành Chu, sẽ có rất nhiều fans bình luận, cũng có rất nhiều người phản hồi lại một vài… thủ đoạn rất phóng túng, nói Lạc Lạc, nghe chị gái này này!

Cậu biết Hoắc Hành Chu rất thích mình gọi hắn là anh, cũng bởi vì có một lần Weibo nhắc nhở, là nhóm các chị gái nhắc nhở.

Các chị rất tốt bụng, sẽ không kỳ thị cậu thích con trai, lại còn khích lệ cậu giúp cậu nghĩ cách, ra chiêu cho cậu, mặc dù mấy cách đó đều, đều có chút xấu hổ.

Nhưng cậu biết, những người đó không có ác ý.

Lạc Hành nhấp khóe miệng, dè dặt giương mắt nhìn Hoắc Hành Chu, thấy hắn đang nghiêm túc làm bài thi mới lén lút cúi xuống lại, mặt từ từ đỏ lên.

Weibo của cậu tên là Thám Bích Lạc, fan đều gọi cậu là Lạc Lạc. Người này gọi cậu Lạc Lạc, đương nhiên là biết tên cậu, chắc không phải "Nhóm chị gái" đó đâu.

Cậu mở Weibo ra, vào trang chính của Bất Viễn Hành.

Ảnh đầu là một khóm trúc dài xanh ngát, không có điền thông tin, chỉ hiển thị mới đăng ký một năm trước.

Dường như người này không hay dùng Weibo, không có mở đầu gì, chỉ có một số trích dẫn, đều liên quan đến cô nhi trẻ em bị bỏ rơi và kêu gọi giúp đỡ trẻ em nghèo khó ở vùng núi.

Đối phương phỏng chừng thấy cậu chưa trả lời, cho rằng Lạc Hành không muốn nên nhanh chóng gửi thêm một tin.

@Bất Viễn Hành: Nếu như không tiện nói cũng được, ba chỉ thuận miệng nói thôi… đừng nói cho mẹ con biết, bà ấy không thích ba liên lạc với con.

@Bất Viễn Hành: Thật ra ba… không muốn quấy rầy con, chỉ là ba quá nhớ con.

Đột nhiên nhìn thấy mấy chữ "mẹ" và "quá nhớ con" trên màn hình, trái tim Lạc Hành nhói đau, luôn cảm thấy người đối diện này cực kỳ có quan hệ với cậu.

Lạc Hành hiếm khi có bạn bè, càng không có bất kỳ trưởng bối nào.

Ngày lễ ngày Tết, người khác đều nối đuôi[1] nhau đi chúc Tết, cậu không có bất kỳ thân thích nào, ông bà ngoại cô dì chú bác, ngay cả một thân thích cậu cũng không có.

[1] Nguyên văn là [Xuyến môn/]: tức là ghé qua nhà hàng xóm, bằng hữu, thân thích để ngồi chơi, trò chuyện, thăm hỏi. Trong ngày thường, không mang theo lễ vật, đi đến nhà hàng xóm, bạn bè, thân thích ngồi chơi, tán chuyện, được gọi là xuyến môn.

Tất cả ngày lễ, cậu và Triệu Cửu Lan mỗi người một phòng, chẳng hề chúc mừng.

Kinh nghiệm đối nhân xử thế của cậu gần như là bằng không, có thể sống chung bình thường với người khác đã coi như thiên phú dị bẩm rồi.

Hỏi han xa lạ thế này, Lạc Hành luôn thấy không đúng lắm, nhưng lại chẳng nghĩ ra được không đúng chỗ nào. Trong đầu chợt hiện lên ngày mà cậu mất đi thính lực phải nằm viện, từng có một người đàn ông đến thăm cậu.

Không phải.

Ngày đó Triệu Cửu Lan rất vui vẻ, còn đút cậu ăn một miếng bánh ngọt, nếu như là người kia thì sao bà ta lại không thích người đó liên lạc với mình chứ.

Cậu cau mày cố gắng nghĩ, lật tung trí nhớ lại một lần nhưng vẫn không nghĩ ra được trong sinh mệnh của cậu từng xuất hiện người nào khác.

Chẳng lẽ là phụ nữ…

Hoắc Hành Chu vừa mất tập trung làm bài tập, vừa dùng dư quang liếc sang Lạc Hành, thấy cậu lúc thì cau mày lúc thì rũ mắt bấm điện thoại thì bị chọc cười.

"Này này này." Hoắc Hành Chu giơ tay quơ hai cái trước mặt cậu: "Làm gì đó."

Lạc Hành mờ mịt ngẩng đầu nhìn hắn, hai giây sau mới chợt phản ứng lại, nhanh tay giấu điện thoại đi, "Không, không làm gì cả, làm bài tập đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!