Chương 4: Nghịch Thủy Hành Châu 4

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Hoắc Hành Chu phát âm không rõ ràng, mang theo một chút thờ ơ, mỗi một chữ đều chuẩn xác đập vào lòng cậu. Bởi vì hắn cúi đầu ép đến gần, thế nên Lạc Hành mới cảm thấy đáy lòng ngứa ngáy.

"Nếu không nói, tớ xem như cậu thầm chấp nhận nhá?" Hoắc Hành Chu lại càng ép sát đến, giọng nói cũng trở nên trầm thấp hơn, mang theo âm thanh từ tính gợi cảm và khoang ngực chấn động, trực tiếp gõ lên màng nhĩ Lạc Hành.

"Tớ không phải có ý đó." Lạc Hành có chút không chịu được quay đi, trong tay còn gắt gao nắm chặt bút và bài thi, mạch máu trên mu bàn tay nổi lên, nhẫn nhịn rất vất vả.

Cậu ấy…

"Vậy thì cậu có ý gì?" Hoắc Hành Chu tiếp tục hỏi, khiến ngón tay cậu nắm càng chặt hơn, hô hấp cũng bắt đầu vì khẩn trương mà loạn nhịp.

"Cậu có thể, có thể đừng đứng gần tớ như vậy được không?" Lạc Hành chật vật hỏi.

"?" Hoắc Hành Chu khó hiểu nhìn cậu, lại còn có người bảo hắn cút ra xa một chút sao?

Không chỉ là đồ vô ơn, còn là đồ vô ơn dông dài hay ghim thù.

Hoắc Hành Chu rút cây bút trong tay cậu ra, không nói không rằng đặt trà sữa vào tay cậu, đứng thẳng người nói: "Không uống vậy cậu vứt đi."

Lạc Hành ngơ ngác nhìn tay mình, ngón tay vừa mới bị hắn đụng vào có chút nóng lên, vết chai mỏng trên tay hắn nhẹ nhàng lướt qua, vậy mà lại nóng như lửa.

Thật lâu sau, cậu mới phản ứng lại, ấp úng nói: "Cảm ơn."Advertisement / Quảng cáo

Hoắc Hành Chu vẫy vẫy tay, đi về chỗ ngồi của mình.

Lạc Hành nhìn trà sữa nửa ngày, bưng lên nhẹ nhàng uống một ngụm, vị hương thảo trong veo nháy mắt lan tràn nơi đầu lưỡi, so với mọi loại trà sữa thường ngày cậu uống cũng đều ngon hơn rất nhiều.

Là cậu ấy mua.

"Lạc Hành." Bạn học bàn trên quay đầu lại, gõ xuống bàn cậu, là một nam sinh với vài vết tàn nhang bên cánh mũi, trông rất thân thiện.

"Tớ tên Hồ Giai Văn, đợi sau khi hết giờ tự học buổi tối, chúng ta cùng ăn khuya đi." Cậu ta xoay người lại ngồi ngược trên ghế, cả người khoanh chân ngồi xuống ghế, tùy ý cầm lấy một cây bút trên tay xoay xoay.

"Cậu ở khu ký túc xá nào, có muốn tớ xách giúp cậu một tay không?"

Lạc Hành có chút không thích ứng với sự nhiệt tình và lòng tốt của cậu ta, nhẹ nhàng lắc đầu: "Ký túc xá, tớ còn không biết, buổi tối tớ có việc."

"Sau giờ tự học buổi tối còn có việc, thư viện trường học chúng ta buổi tối không cho đến, nếu cậu muốn làm bài tập thì chỉ có thể làm ở lớp."

Lạc Hành nói: "Không phải, tớ phải đi ra ngoài một chuyến."

"À, vậy cậu nhớ phải xin thầy Trình nghỉ, nếu buổi tối không có giấy xin phép nghỉ, gác cổng sẽ không cho cậu ra ngoài đâu, còn mời phụ huynh cậu đấy."

Nghe được ba chữ "mời phụ huynh", cổ tay Lạc Hành run lên, làm bắn ra mấy giọt trà sữa, cậu rất nhanh khôi phục lại vẻ bình tĩnh, dùng giấy lau sạch sẽ.

"Tớ biết rồi, cảm ơn."

Chuông vào học vang lên, Hồ Giai Văn lưu loát kết thúc một màn xoay bút trên tay, đập lên bàn rồi xoay người lại.

Lạc Hành uống xong một ngụm trà sữa cuối cùng, đóng nắp bút lại cất vào hộp bút, cầm điện thoại lên xem thời gian, vẫn chưa đến sáu giờ rưỡi.

Cậu sắp xếp bài thi chưa làm xong lại rồi kẹp ở vào sách giáo khoa, sau đó cất vào cặp, mang cặp lên đi thắng ra khỏi cửa lớp.

Cậu hỏi thăm vị trí văn phòng, xin phép Trình Lợi Dân nghỉ học, nói là đến bệnh viện thăm người.

Trình Lợi Dân nghe thấy cậu vừa mới đến đã muốn xin nghỉ, thoạt đầu có phần không muốn đồng ý, mấy cái cớ cúp cua này học sinh rất thường hay dùng, một nhà hai mươi bốn người ai cũng có thể bệnh tám hồi.

Lạc Hành nói là đi thăm hiệu trưởng trường cũ của cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!