Edit: Hướng Nhật Quỳ
"Cậu… có… ý gì?" Triệu Cửu Lan giật giật đôi môi, hồi lâu mà vẫn chưa kịp phản ứng, trên mặt hiện ra vẻ không dám tin.
Cậu muốn bản thân mình ở trong mắt Hoắc Hành Chu thật tốt, thật tốt.
Bỗng nhớ đến một quyển sách không biết đã thấy qua ở đâu, bên trong viết, dùng sự bi thảm của mình để thử kéo gần khoảng cách với người khác, cuối cùng nhận được chỉ có sự thương hại chợt lóe rồi biến mất cùng trò cười lâu dài.
Cậu biết Hoắc Hành Chu sẽ không giễu cợt cậu, nhưng đối với cậu mà nói, lại càng không hy vọng hắn thương hại mình.
Lạc Hành hy vọng nhiều năm sau này, Hoắc Hành Chu nhớ đến mình sẽ cảm thấy đó là một ký ức thật đẹp thời cấp 3, một người bạn học đơn thuần, tên Lạc Hành.
Chứ không phải kẻ đáng thương gia cảnh thê thảm có khuyết tật.
Lạc Hành nuốt nước bọt, tuy cậu không muốn xé mở vết thương này, nhưng vẫn chỉ có thể đối mặt.
Vào phòng, Hoắc Hành Chu đóng cửa lại để cậu thu dọn đồ đạc. Lạc Hành chặn tay hắn, "Mẹ tớ… về khi nào thế?"
"Chắc hơn 6 giờ, dù sao cũng rất sớm." Hoắc Hành Chu nhẹ giọng cười chế nhạo: "Cậu đang nằm sấp trong lòng tớ ngủ say đấy thôi, tớ thấy dù có ném cậu đi cậu cũng nhất định không tỉnh."
Lạc Hành nhìn vết thương trên mặt hắn, nghĩ mà da đầu tê rần. Hơn 6 giờ, lúc cậy dậy thì đã hơn 8 giờ, ngót 2 tiếng đồng hồ, họ đã nói những chuyện gì.
"Tớ, mẹ tớ, bà ấy…" Lạc Hành hơi lắc đầu, không dám nghĩ tiếp.
Hoắc Hành Chu hai ba cái đã dọn đồ xong, vung cặp lên trên vai, cầm khăn quàng cổ ở trên giường lên choàng thật kỹ cho Lạc Hành, tiện thể cầm nửa cái bánh ngọt còn dư đi ra ngoài vứt vào thùng rác.
Nãy giờ hắn không nói gì, càng khiến Lạc Hành luống cuống, kéo tay hắn truy hỏi: "Mẹ tớ có nói gì không…"
"Thật sự muốn biết?" Hoắc Hành Chu nắm chặt tay trái của cậu bỏ vào trong túi áo mình, nghiêng đầu nhìn cậu cười: "Nhưng đó là bí mật, cậu hối lộ tớ đi, tớ sẽ nói cậu biết."
Lạc Hành cắn răng, nhớ rằng hắn thích nhất là mình gọi hắn là anh, vì vậy gian nan đấu tranh trong lòng hồi lâu mới hơi nhón chân ghé đến bên tai hắn, mặt mày đỏ bừng, nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Anh Hành Chu, nói cho em biết được không?"
Cậu thật sự rất lo lắng.
Lỡ như Triệu Cửu Lan nói cho hắn biết, thì làm sao đây!
Lạc Hành căng thẳng đến tay cũng phát run, gần như không nhịn được mà muốn bỏ chạy, kể từ bây giờ sẽ không gặp Hoắc Hành Chu nữa.
Nhưng, cậu không nỡ.
Hoắc Hành Chu rũ mắt, nhìn dáng người gầy gò mềm mại của đứa nhỏ này, vì để cho mình nói thật mà cẩn thận lấy lòng từng chút một, lòng lại đau.
Những chuyện hắn uy hiếp Triệu Cửu Lan, vẫn đừng nên để cậu biết thì hơn, để giảm bớt áp lực đang tăng lên trong lòng cậu.
Thông tin Thương Thanh Minh gửi cho hắn cũng không tính là nhiều, chỉ mỗi chuyện Triệu Cửu Lan từng ở cùng một chỗ với một người đồng tính, còn nguyên nhân tách ra thì chẳng có tin tức cặn kẽ gì.
Riêng chuyện có thể xác định đó là Triệu Cửu Lan ngược đãi Lạc Hành.
Vết thương ở sau gáy kia, thật ra là hắn gạt Triệu Cửu Lan, không ngờ bà ta lại trực tiếp thừa nhận.
Nhìn ra được, bà ta không hề có một chút yêu thương gì với Lạc Hành, sự tồn tại của cậu đối với Triệu Cửu Lan mà nói, chính là vết thương mãi mãi sẽ không kết vảy, còn là vết thương vẫn luôn thối rữa.
Thế nhưng mấy chuyện quá khứ này không liên quan gì đến hắn, hắn không có hứng thú muốn biết hồi ức của Triệu Cửu Lan có bao nhiêu đau thương, cũng chẳng có tâm tình thương xót bà ta.
Bởi hết thảy những thứ này đều không thể trở thành lý do để ngược đãi Lạc Hành của hắn.
Ân oán giữa người lớn, lại áp đặt thương tổn lên người con cái, sinh ra chính là để trả thù?
Bà ta cũng xứng đáng làm mẹ sao!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!