Chương 38: Vừa đi vừa hát 2

Edit: Hướng Nhật Quỳ

"Cậu… có… ý gì?" Triệu Cửu Lan giật giật đôi môi, hồi lâu mà vẫn chưa kịp phản ứng, trên mặt hiện ra vẻ không dám tin.

Nhìn khuôn mặt bà ta đi, rất trẻ, thậm chí trông còn trẻ hơn Ngũ Tố Nghiên sống trong nhung lụa vài tuổi.

Hoắc Hành Chu nhìn vẻ mặt của bà ta, không chút che giấu mà lặp lại lần nữa, cố ý kích động bà ta: "Tôi nói tôi thích con trai bà, muốn theo đuổi cậu ấy, muốn hôn cậu ấy, muốn thức dậy với cậu ấy mỗi ngày, yêu thương cậu ấy đối xử tốt với cậu ấy."

Triệu Cửu Lan siết chặt lòng bàn tay, răng cắn vang lên răng rắc, hai mắt đỏ lòm như muốn nhào lên cắn xé, xé nát miệng hắn, để hắn viễn viễn không thể phát ra âm thanh.

Chuyện không biết xấu hổ này sao nó có thể nói ra giữa ban ngày như thế!

"Câm miệng! Câm miệng!"

Hoắc Hành Chu giống như không ngờ được, chống một tay lên ván cửa, rũ mắt cười khẽ nói tiếp: "Nếu sau này Giang Thành thông qua luật hôn nhân đồng tính, tôi sẽ lập tức cưới cậu ấy trước mặt cả thế giới, không thông qua cũng chả sao, ra nước ngoài kết hôn."

"Mày!" Triệu Cửu Lan cuối cùng nhịn không được, nghiến răng nghiến lợi nhào lên đánh Hoắc Hành Chu: "Không biết xấu hổ! Không biết xấu hổ! Mày cút cho tao!"

"Tôi không biết xấu hổ đấy, muốn giở trò thế làm gì." Hoắc Hành Chu nghiêng người né tránh, mi mắt cong cong giơ ngón tay chỉ vào cách vách: "Ơ kìa ~ bà Triệu, nhỏ giọng một chút, nếu hàng xóm mà nghe được có nam sinh nói thích con trai bà, muốn hôn cậu ấy ôm cậu ấy, bà nhịn được không?"

Advertisement / Quảng cáo

Triệu Cửu Lan quả nhiên buông tay, thể như xưa nay bà ta chưa từng thấy có loại người không biết xấu hổ như này, nhất thời giận mà không có chỗ trút, cắn răng, giận đến xanh cả mặt.

"Mày cút."

Mười bảy năm trước, lúc bà ta ngả bài với Lạc Chí Viễn, ầm ĩ đến láng giềng đều biết, bà ta từng bị những lời tàn độc làm nhục một lần, đôi tiện nhân kia lại chẳng có ai nhục mạ, trái lại còn nói xấu sau lưng bà ta.

Bà ta thật sự không chịu nổi, trốn tránh từ thành phố Bắc đến Giang Thành, kết quả lại phát hiện mình mang thai.

Tuyệt đối không thể để người khác biết được, con trai bà ta cũng là đồng tính luyến ái! Bà ta giáo dục Lạc Hành nhiều năm như thế, không cho cậu chơi với bất kỳ ai, để cậu học thật tốt luân lý đạo đức.

Không được!

"Dù có chết, tao cũng không để bọn bây ở bên nhau." Triệu Cửu Lan đỏ mắt, vừa nói vừa xông vào phòng Lạc Hành, lại bị Hoắc Hành Chu kéo trở vể, nhấc chân đi vào trong cửa, tiện tay đóng lại.

Trong phòng lấy ánh sáng rất tốt, cây xanh sinh trưởng mạnh mẽ, con mèo thì ngủ trên giỏ cat tree, thức ăn mèo nhập khẩu đều đủ cả, mà ngay cả phòng của Diệp Tiếu Tiếu cũng không đẹp đẽ như thế.

"Mày muốn làm gì! Tao sẽ báo cảnh sát!" Triệu Cửu Lan cảnh giác nhìn hắn chằm chằm, lui về sau vài bước, một chân giẫm phải đuôi mèo, con mèo thét một tiếng rồi chạy mất.

Triệu Cửu Lan đau lòng duỗi tay, lại không nắm được đuôi mèo.

Hoắc Hành Chu cười lạnh một tiếng, đối với một con mèo bà ta cũng chăm sóc chu đáo như vậy, đạp phải đuôi đã đau lòng thành thế này, con trai mình thì ngủ ở một nơi không kém hơn đống rác là bao nhiêu.

Hắn nhấc chân móc cái ghế, bệ vệ ngồi xuống, toàn thân lưu manh không hề có chút che giấu: "Ban đầu đã nói rồi, muốn nói chuyện với bà."

Thời điểm Triệu Cửu Lan đang giáo dục Lạc Hành đã bệnh hoạn đến hoàn toàn không cho phép xuất hiện bất kỳ sai lầm nào, đột nhiên xuất hiện một Hoắc Hành Chu mặt mày đầy vẻ châm biếm vừa bướng bỉnh lại lưu manh như này, ngực như bị lấp kín.

"Rốt cuộc mày có được dạy không hả, tự mình xông vào nhà người khác, mày muốn làm gì!"

Hoắc Hành Chu chẳng những không giận mà lại cười, híp mắt nói: "Cho nên tôi mới không đến tìm một Lạc Hành có giáo dưỡng để yêu đương với tôi, cảm hoá tôi, đúng không bà Triệu."

Dáng vẻ như cười như không này của hắn thật sự rất đáng đánh đòn, sự nhục nhã phủ đầy bụi cùng nỗi oán hận mới sôi sục cùng nhau bùng lên, bà ta cười lạnh một tiếng đầy u ám, giơ cánh tay lên.

Hoắc Hành Chu không tránh, mặc cho bà ta tát một bạt tai, vang lên một tiếng khiến Triệu Cửu Lan bối rối.

Sao nó… không tránh.

Hoắc Hành Chu liếm liếm khóe miệng, thong thả lấy điện thoại ra chụp bản thân mình, rồi cất trở lại: "Triệu Cửu Lan, giáo viên trường Nhất Trung ở Giang Thành, nhục mạ đánh đập học sinh, chậc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!