Chương 36: Hoành hành bá đạo 5

Edit: Phương Linh

Tháng một thời tiết lạnh thấu xương.

Hoắc Hành Chu đứng ở ven đường, một tay cắm vào trong túi, một tay khác thì cầm điện thoại để gần miệng, có ánh sáng lạnh mỏng manh chiếu lên môi hắn.

Trước khu chung cư cũ kỹ có một cây lá rộng thật lớn, cơn gió thổi bay vài chiếc lá rụng còn sót lại, rơi rào rạt lên trên đầu hắn.

Trong đầu Lạc Hành vẫn là tiếng hát dịu dàng lúc nãy của hắn, âm cuối của mỗi một chữ đều không nhẹ không nặng mà chạm vào đầu trái tim cậu, cậu biết rõ mình không nên ra đây nhưng vẫn không nhịn được.

Hoắc Hành Chu phủi lá rụng trên đỉnh đầu, quay đầu nhìn Lạc Hành đứng cách xa mấy mét, cười: "Ơ kìa, thỏ con tới rồi."

Lạc Hành giật giật môi, cảm xúc ngạc nhiên vui mừng và căng thẳng đan xen vào nhau, kích động đến nỗi hô hấp cũng rối loạn, ngây ngốc nhìn hắn đi từng bước một tới gần, hồi hộp không thôi.

"Cậu, sao cậu lại tới đây!"

Hoắc Hành Chu rũ mắt thấy cậu mặc quần áo mỏng manh, vội vàng lấy chiếc khăn quàng cổ ra vây quanh cổ cậu, rồi ôm người vào trong lòng che chở: "Sao chỉ mặc như thế mà đã chạy ra! Cậu có lạnh không?"

Lạc Hành đâu còn sợ lạnh, vội vã lắc đầu: "Không lạnh."

"Thỏ con." Hoắc Hành Chu rũ mắt nhéo chóp mũi cậu, thấp giọng hỏi: "Cửa cũng đã mở rồi, có cho tớ vào không?"

Lạc Hành nhìn đôi mắt đen nhánh và tiếng thủ thỉ gần như không nghe rõ của hắn, cảm nhận mùi vị quen thuộc trên người hắn, gian nan lắc đầu. Advertisement / Quảng cáo

Đêm nay Triệu Cửu Lan không về, nhưng bà chưa bao giờ báo với cậu là có về nhà hay không, lỡ như đột nhiên về nhà phát hiện Hoắc Hành Chu ở đây thì phiền phức rồi.

Không đợi cậu từ cuối, Hoắc Hành Chu bỗng nhiên hắt hơi một cái, Lạc Hành đau lòng sờ lỗ tai hơi đỏ lên của hắn: "Cậu ra ngoài vào buổi tối thế này, tìm tớ có việc gì à?"

Hoắc Hành Chu cầm lấy tay cậu, đặt trong lòng bàn tay rồi chà xát, cười: "Không có việc gì, chỉ là nhớ cậu thôi."

Lạc Hành ngẩn ra, chớp mắt.

"Sao nào? Vui đến choáng váng rồi à?" Hoắc Hành Chu xoa đầu cậu cười nói: "Tớ chỉ tới đây gặp cậu, nghe cậu nói chuyện, đợi lát nữa tớ sẽ về."

Trong lòng Lạc Hành bị nghẹn một hơi, vô số cảm xúc gắn chặt vào nhau, làm cho không thể phân rõ rốt cuộc những lời này có ý gì.

"Buổi tối cậu ăn gì?" Hoắc Hành Chu hỏi.

Lạc Hành lắc đầu, tối nay Triệu Cửu Lan không về, nhà chính bị khóa cửa nên cậu không thể đi nấu cơm, cũng không muốn đi ra ngoài mua, trong đầu toàn là Hoắc Hành Chu, không muốn ăn lắm.

Vẻ mặt Hoắc Hành Chu kiểu "Tớ biết ngay mà", buông cậu ra rồi xách một hộp bánh kem không lớn ở cạnh chân lên, thỏ con được thỏ lớn cho ăn bánh kem hạt dẻ.

"Tớ đã sớm biết cậu không nghe lời ăn cơm như vậy rồi, tớ thấy trong đầu cậu ngoại trừ học tập thì không còn gì khác." Hoắc Hành Chu sửa sang khăn quàng cổ cho cậu, bảo: "Được rồi, cậu vào nhà đi, tớ cũng đi đây."

Hắn chà tay, nhét vào trong túi áo rồi xoay người lại.

Lạc Hành nhìn bánh kem nâng trong lòng bàn tay, trong lòng vừa ấm áp vừa đau xót, ngây ngốc nhìn đêm lạnh khiến thân hình Hoắc Hành Chu trông càng gầy gò, đèn đường chiếu ra bóng đen thật dài, càng đi càng xa.

Bỗng nhiên, trên mặt thấy lạnh lẽo.

Cậu ngẩng đầu, sương tuyết vụn vặt rơi xuống.

Tuyết rơi.

"Hoắc Hành Chu!" Lạc Hành gắt gao nén lại cơn nghẹn ngào trong tiếng nói, nhẹ nhàng mở miệng.

Bước chân của Hoắc Hành Chu hơi ngừng lại, nghiêng mình xoay người lại: "Hửm?"

Lạc Hành cầm bánh kem, chạy chậm tới trước mặt hắn, liên tục hít sâu mấy hơi cố gắng làm cho giọng nói của mình nghe bình tĩnh hơn một chút, "Cậu đừng đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!