Chương 35: Hoành hành bá đạo 4

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Hoắc Hành Chu biết tính tình Lạc Hành nhẹ dạ thì không khỏi buồn cười, nói một câu đã đỏ mặt là chuyện bình thường, nhưng trước giờ đều là đỏ mặt bảo hắn đừng nói nữa, hoặc là nhẫn nhịn xấu hổ đáp lại.

Bởi vì một câu nói mà khóc thành thế này, vẫn là lần đầu.

Lòng hắn phát hoảng ôm lấy lưng Lạc Hành, chốc chốc lại giúp cậu thuận khí: "Được rồi đừng khóc, tớ không bảo cậu đến nhà tớ nữa, có được không?"

Lạc Hành đưa tay lau nước mắt, hít sâu vài hơi để cố gắng điều chỉnh hơi thở bình thường trở lại, kế đó mới từ từ ngẩng đầu nhìn hắn: "Tớ… tớ muốn xuống."

Hoắc Hành Chu ngẩn ra, "Ồ" một tiếng rồi vội vã ôm cậu xuống bàn, nhìn chóp mũi hồng hồng của cậu, ngực đau xoắn lại, suýt nữa đã không nhịn được mà hỏi chuyện nhà cậu, nhưng sợ cậu lại khóc nên cuối cùng vẫn phải nhẫn nhịn.

"Ài…" Hoắc Hành Chu thở dài thật sâu, phát hiện ra chuyện mà cậu gặp phải nhưng mình vẫn phải thoả hiệp, lòng đầy không nỡ cậu cái này không nỡ cậu cái kia.

Thật bế tắc.

Lạc Hành cứng đờ, vô thức ngẩng đầu nhìn vẻ mặt buồn bực của hắn, không dám nói lời nào.

Có phải cậu ấy cho rằng nam sinh khóc lóc rất mất mặt không? Cậu không nhịn được mà nắm chặt tay, xấu hổ cắn môi, muốn nói xin lỗi với hắn, nhưng lại chẳng biết nên nói gì.

Nghĩ tới nghĩ lui hồi lâu.

"Xin lỗi." Giọng Lạc Hành khàn khàn, xoay đầu đi, ngượng ngùng giải thích: "Tớ, lúc thường tớ không thích khóc, chỉ là…"Advertisement / Quảng cáo

"Tớ biết." Hoắc Hành Chu giơ tay sờ đầu cậu, mềm giọng dụ dỗ: "Tại tớ, tớ đảm bảo sau này sẽ không ép cậu, cậu thích đến thì đến, không thích thì thôi, đừng giận tớ."

"Tớ không… không có giận, chỉ là tớ, tớ không tiện cho lắm." Lạc Hành không biết giải thích với hắn thế nào, lại chẳng thể nói chuyện của mẹ cho hắn biết, có phần sốt ruột lắc đầu: "Sau này tớ… sau này sẽ nói cậu biết, được không?"

Ngón tay Hoắc Hành Chu khẽ dừng, thấy bản thân cậu nguyện ý chấp nhận, kiềm nén mừng rỡ trong lòng, vờ bình tĩnh mà "Ừ" một tiếng.

Rút khăn giấy lau nước mắt cho cậu, "Về nhà nhớ gửi tin nhắn cho tớ, mấy giờ rời giường, buổi sáng ăn gì, tối ngủ mơ thấy gì, đều phải nói cho tớ biết, một chuyện cũng không được bỏ sót."

Lạc Hành nhịn không được cười: "Nói cái này cho cậu làm gì?"

Hoắc Hành Chu hừ lạnh, bóp eo cậu, ngón tay dùng sức nghiền một vòng, lạnh giọng uy hiếp: "Tớ muốn biết đấy, cậu có nói không?"

"Nói, tớ nói." Lạc Hành tránh tay hắn, luôn cảm thấy mỗi lần hắn bóp eo mình, ngón tay vừa ấn vào chỗ đó thì chân cậu đã mềm đến đứng không vững, xin tha nói: "Cậu mau buông tay."

"Làm sao vậy?" Hoắc Hành Chu nghe hơi thở run rẩy của cậu, chốc lát lại bắt đầu không yên, cho rằng cậu khó chịu bèn sờ mặt cậu, căng thẳng nhíu mày: "Có phải khó chịu không?"

"Nhột." Lạc Hành xấu hổ không thôi chớp mắt mấy cái, đỏ mặt nhỏ giọng nói.

"Nhột chỗ nào?" Hoắc Hành Chu thở phào, cố tình trêu cậu, không chỉ không buông tay mà còn mò tới chỗ lõm nơi eo, dùng sức nhào nặn hai cái, làm cho cậu gập người xin tha, cái tay nắm tay áo hắn cũng mềm nhũn.

"Eo, eo." Lạc Hành khó chịu víu lấy tay hắn, không làm gì được vừa víu vừa kéo, xin tha: "Buông tay."

"Còn khóc không?" Hoắc Hành Chu tiếp tục ép hỏi.

"Không khóc, không khóc!" Lạc Hành vội lắc đầu, hơi thở hỗn loạn há miệng thở dốc, "Cậu buông ra…"

Hoắc Hành Chu buông tay, dựa lên bàn nhìn khuôn mặt đỏ chót của cậu, thầm nghĩ hắn còn chưa làm gì cậu đã khóc, nếu như bày tỏ thật thì cậu sẽ khóc thành dạng gì đây.

Không khỏi phiền muộn.

"Tự lau mặt đi." Hoắc Hành Chu đưa khăn giấy qua.

Lạc Hành cầm lấy, lau qua loa hai cái sau đó ném giấy vào thùng rác, gần như đã trở lại bình thường. Trong phòng ngủ yên tĩnh chỉ có tiếng hít thở của hai người, yên tĩnh đến khiến cậu lại bắt đầu hoảng hốt.

Hoắc Hành Chu còn cố tình nhìn cậu chằm chằm, không nói lời nào không biết đang nghĩ gì, cậu lại càng khẩn trương hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!