Edit: Hướng Nhật Quỳ
Lạc Hành lấy điện thoại ra, trên màn hình hiện ra một tin nhắn Wechat, là mẹ cậu.
Trong lòng cậu hốt hoảng, vô thức giấu điện thoại đi.
"Sao vậy?" Hoắc Hành Chu phát hiện cậu là lạ, quay đầu lại hỏi: "Ai gửi Wechat mà còn giấu giấu diếm diếm không cho tớ thấy vậy?"
"Không phải Wechat." Lạc Hành khẽ lắc đầu: "Chỉ là quảng cáo đẩy đưa[1] thôi."
[1] Nguyên văn là [Nhiễm cáo thôi tống/]: dịch sang tiếng Anh là Push Advertising, tra gg thì ra là Push and Pull Strategy (Chiến lược đẩy — kéo). Là các thuật ngữ kinh doanh Đẩy và Kéo bắt nguồn từ hậu cần và quản lí chuỗi cung ứng, nhưng cũng được sử dụng rộng rãi trong tiếp thị, và cũng là một thuật ngữ được sử dụng rộng rãi trong kinh doanh phân phối khách sạn.
Walmart là một ví dụ về một công ty sử dụng chiến lược đẩy so với kéo. (Theo Wikipedia) (Chỗ này mình không chắc lắm, nếu các bạn thấy sai chỗ nào cứ nhắc mình nha.)
"Ừ, bên ngoài lạnh lắm, vào trước rồi hẵng nói." Hoắc Hành Chu cũng không vạch trần, cười cười dẫn cậu vào nhà ăn, bảo cậu ngồi xuống trước còn mình thì đi chọn món.
Lạc Hành "Ừ" một tiếng, tìm chỗ ngồi xuống, dè dặt nhìn Hoắc Hành Chu trước mắt, sau đó mới cúi đầu lấy điện thoại đọc tin nhắn.
—— Nguyên Đán có về không?
Lạc Hành cắn môi, về Triệu Cửu Lan cậu quả thật không biết nên dùng thái độ gì. Cậu không muốn oán trách bất kỳ ai, bà ta cho mình sinh mệnh, không để mình chết cóng trên đường, thì đó là ân tình.
Về sự tổn thương mà bà ta mang đến, cậu mất đi phần lớn thính lực cùng những nỗi đau đớn đặt trên người mình, cậu cũng không cách nào dễ dàng nói lời tha thứ.
Advertisement / Quảng cáo
Cậu chỉ mong ít gặp bà ta một chút là được.
Thời điểm Hoắc Hành Chu nói sau này hai người thi đến nơi khác, cậu không hề suy nghĩ mà đồng ý ngay, một là có thể ở bên hắn, hai là có thể cách xa bà ta một chút.
Cậu không muốn bản thân trở nên giống bà ta, bị thù hận thôi thúc con người.
Lạc Hành chà xát tay, định trả lời bà ta thì đúng lúc Hoắc Hành Chu bưng hai phần cơm về, lơ đãng liếc mắt: "Ăn cơm, không được chơi điện thoại."
"Ừm." Lạc Hành lập tức cất điện thoại.
Hoắc Hành Chu nhìn sắc mặt có phần trắng bệch của cậu, bộ dạng khẩn trương, không khỏi nhớ tới lần trông thấy Wechat ở phòng thể dục kia, khẽ nhíu mày. Chẳng lẽ lại là bà ta?
Hắn giơ tay đổ nước rửa đũa cho cậu, thử nhìn nét mặt cậu, như lỡ đãng nói: "Đúng rồi, lần nghỉ Nguyên Đán này cậu đến nhà tớ bổ túc cho tớ đi."
Lạc Hành ngẩn ra, hơi ngẩng đầu, chóp mũi bị hơi nóng của miệng ly hun đến đỏ, ngây ngẩn hỏi: "Nguyên Đán?"
Hoắc Hành Chu "Ừ" một tiếng, đưa đũa cho cậu: "Nguyên Đán ba mẹ tớ đều không ở nhà, tớ ở nhà một mình cũng chẳng muốn học, chắc chắn lại ra ngoài chơi bóng với Phùng Gia, cậu đến rồi tớ cũng có thể làm được vài đề."
Lạc Hành do dự hồi lâu, lại nghĩ đến tin nhắn của Triệu Cửu Lan. Nếu như cậu không về, không biết bà ta có ầm ĩ lên hay không.
Lần trước cậu không về nhà mà ở cùng Hoắc Hành Chu, lần đó bà ta bắt đầu khóc lóc om sòm, dọa rằng muốn tới tìm Trình Lợi Dân, còn muốn tìm hiệu trưởng Nhị Trung hỏi bọn họ dạy dỗ học sinh như thế nào.
Cậu không muốn bị ầm ĩ đến toàn trường đều biết, nhưng cũng chẳng muốn từ chối Hoắc Hành Chu, khó cả đôi đường, giằng xé nội tâm cậu. Cậu rất muốn ở bên hắn, dù cho chỉ ngồi lẳng lặng cậu cũng cảm thấy thoả mãn lắm rồi.
Nhưng lại không được.
Lạc Hành vô thức cắn môi không lên tiếng.
Có lẽ Hoắc Hành Chu biết cậu đang lo lắng điều gì, suy nghĩ một chút, hơi dò xét cậu: "Có phải sợ trong nhà không cho không? Nếu không thì tớ với cậu về nhà nói ba mẹ cậu một tiếng, chỉ ở lại hai ngày thôi, ngày thứ ba chúng ta lại về trường."
"Không, không cần." Lạc Hành sợ hết hồn, bỗng phát hiện phản ứng của mình quá lớn, bèn thấp giọng: "Mẹ tớ không thích bạn học về nhà mình."
"Vậy sao." Hoắc Hành Chu phát hiện đối với chuyện cậu kháng cự này đã vượt quá phạm vi như phụ huynh không hoan nghênh rồi, dường như cậu rất sợ hãi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!