Edit: Hướng Nhật Quỳ
Hai chân Lạc Hành bỗng cách mặt đất, như bị giật mình, cánh tay vô thức ôm chầm cổ hắn, giọng run rẩy không ra hình thù gì: "Đừng đi, đừng đi."
Hoắc Hành Chu vốn muốn cứ vậy mà ôm cậu về ký túc xá, nhưng vừa nghe giọng nói run rẩy của cậu thì tim bỗng chốc như bị người ta xé mạnh xuống. Dừng bước chân ra cửa lại, xoay người ngồi trên ghế, kế đó ôm cậu đặt trên đùi.
"Được, không đi." Hoắc Hành Chu vỗ về cậu: "Chúng ta chờ ở lớp một chút, có được không, đừng sợ."
Người trong lớp đều đi hết rồi, Diệp Tiếu Tiếu định khóa cửa, kết quả chợt nghe thấy phía sau như còn có tiếng nói chuyện, đi vào trong mấy bước.
Lục Thanh Hòa đứng sau lưng cô: "Làm sao vậy?"
"Xuỵt…" Diệp Tiếu Tiếu giơ tay che miệng Lục Thanh Hòa, nhẹ nhàng nhón chân ghé bên tai cậu ta: "Hoắc Hành Chu và Lạc Hành còn ở phía sau chưa đi, mình đi thôi."
Lục Thanh Hòa gật đầu, dắt tay cô xuống lầu.
Hoắc Hành Chu giơ tay lên che tai Lạc Hành lại, cảm giác được cậu khẽ run, nhất thời đau lòng không thôi ôm cậu trong lòng, vỗ vỗ lưng cậu, cũng không quan tâm cậu có nghe thấy hay không mà vỗ về lần nữa: "Đừng sợ, đừng sợ."
Trong lớp vô cùng yên tĩnh, càng tăng thêm tiếng hít thở lớn đến lạ thường của Lạc Hành. Vừa dồn dập vừa hỗn độn, hệt như một con cá thiếu dưỡng khí gian nan hấp thụ không khí không hề tồn tại.
Advertisement / Quảng cáo
Cậu bất lực siết chặt ngón tay, Hoắc Hành Chu nghe mà vô cùng đau lòng, bèn ghé đến bên tai cậu, thử hỏi: "Lạc Hành, có phải cậu sợ tối không?"
"Cậu nắm tay tớ, bóng tối không có gì đáng sợ, Lạc Hành của tớ là ánh sáng sáng nhất trên đời, không sợ tối." Hoắc Hành Chu buông tay, kề sát tai cậu hôn một cái, sau đó nắm tay cậu đặt vào lòng bàn tay mình, miêu tả từng lần một: "Đừng sợ."
Lạc Hành vẫn luôn phát run, hô hấp rối tung lên.
Sự hung ác trong lòng Hoắc Hành Chu càng chất càng nhiều, dù cho cậu không nghe được, cũng không nên phản ứng lớn như vậy, chỉ bị cúp điện đã sợ thành thế này!
Hắn bỗng nhớ mỗi buổi tối trước khi ngủ, điện thoại của Lạc Hành đều sẽ có một ít ánh sáng ở bên gối. Có vài lần hắn tưởng cậu nửa đêm còn chơi điện thoại nên nhẹ giọng gọi thử, nhưng không ai đáp lại.
Rốt cuộc thì khi còn bé cậu ấy đã trải qua những gì!
Người đàn bà kia, rốt cuộc đã làm cái gì với cậu ấy!
Hoắc Hành Chu trong bóng tối, toàn thân lệ khí hận không thể ăn sống người khác. Chỉ cần vừa nghĩ tới Lạc Hành bị đánh đến hư tai, bất lực học khẩu ngữ thì hận không thể dùng hết thảy những thứ này trả lại trên người bà ta gấp trăm ngàn lần!
Đứa nhỏ này, hắn cưng chiều còn không kịp, vậy mà lại có kẻ tâm tư tàn nhẫn thâm độc đối xử với cậu như vậy!
Bảo bối này bà ta không quý trọng, bà ta không cần, thì hắn sẽ thay thế.
Đời này, bà ta đừng hòng tới gần Lạc Hành một bước!
"Hoắc… Hành Chu." Giọng Lạc Hành rất nhỏ, yếu ớt vang lên trong lòng hắn, lại sâu sắc chấn động đến tim Hoắc Hành Chu, lập tức nâng mặt cậu lên, "Tớ đây."
Có lẽ do đột nhiên bị cúp điện nên sợ hãi, dưới sự trấn an từng lần một của Hoắc Hành Chu mà Lạc Hành thật sự bình tĩnh lại, tai cũng nghe được một vài âm thanh rất nhỏ.
"Vừa nãy tớ…" Lạc Hành vừa mở miệng đã bị Hoắc Hành Chu ngắt lời, "Bọn ngu này vừa nghe không cần tự học buổi tối thì bắt đầu nháo nhào lên, ở đó kêu la vớ vẫn, làm tớ không nghe được cậu nói gì, vừa rồi cậu muốn nói gì với tớ?"
Cậu không muốn nói, hắn cũng sẽ không biết.
Lạc Hành khỏe mạnh, đều khỏe mạnh hơn so với bất kỳ người nào!
"Không, tớ không nói gì cả." Lạc Hành cắn môi, nằm trong lòng hắn nhẹ nhàng thở dốc, cố gắng kiềm chế điều chỉnh lại tiết tấu hơi thở đang hỗn loạn của mình.
Lạc Hành thở phào nhẹ nhõm, cậu ấy hoàn toàn không nhận ra mình khác thường.
Hoắc Hành Chu bóp chỗ gan bàn tay cậu xoa nhẹ hai cái, để cậu tựa vào trước ngực mình, vờ tức giận nói: "Có phải lén lút lợi dụng lúc tớ không nghe thấy nói xấu tớ không? Không cho nói dối."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!