Edit: Hướng Nhật Quỳ
Phùng Giai ngớ ra chừng ba phút, suy ngẫm nhiều lần hai câu Hoắc Hành Chu vừa mới nói hồi lâu, sau đó chính là một câu "Đậu má" kinh thiên động địa.
"Con mẹ nó mày thiệt hả!" Một câu kêu to của Phụng Giai đã kéo ánh mắt của học sinh đi ngang đến đây, bèn thấp giọng hỏi: "Người mày thích là… Lạc Hành?"
Hoắc Hành Chu gật đầu.
"Không phải, hai đứa bây đều là nam mà." Phùng Giai cẩn thận nhìn bốn phía, đè âm thanh xuống thật thấp, mặt mũi bị dọa cho trắng bệch.
"Nam thì sao, nam thì tao không thể thích cậu ấy?" Hoắc Hành Chu nhíu mày.
Phùng Giai nhìn hắn muốn nói lại thôi, không nhịn được nói: "Không phải vậy, chuyện này mẹ mày có đồng ý cho hai đứa bây không, còn cha mày nữa, chú ấy là một phần tử tri thức, chuyện này mà biết được không đánh gãy chân mày mới lạ."
"Cũng không có ý định để họ biết." Hoắc Hành Chu bật cười, việc này cả Lạc Hành cũng không biết, chưa đâu vào đâu thì hắn nói cho ai đây, "Giờ chỉ nói cho mày biết thôi, mày đừng có càn rỡ mà truyền ra ngoài."
Phùng Giai thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo) không cảm thấy mình là đứa duy nhất biết chuyện, trái lại càng thấy lo hơn: "Vậy mày, hai đứa bây có tương lai sao? Hai daddy kia của lớp trưởng cũng đã vượt qua muôn vàn khó khăn mới có thể bên nhau, hơn người đều là người lớn, còn mày là học sinh, mày đừng kích động chứ."
Hoắc Hành Chu giễu cợt: "Không kích động, đắn đo suy nghĩ rất nhiều lần rồi."
Bất an trong lòng Phùng Giai càng trướng càng lớn, Hoắc Hành Chu và cậu ta quen biết mấy năm, tính tình hắn thế nào cậu ta biết rõ nhất, xưa nay nói một là một.
"Nếu ông thầy kia biết được đuổi hai đứa bây thì sao, không thì mày suy nghĩ lại đi." Phùng Giai càng nghĩ càng sốt ruột, lại bỗng nhớ tới một chuyện.
Advertisement / Quảng cáo
"Không đúng, lần trước mày… hôm sinh nhật tao mày ăn dâu…" Phùng Giai há to mồm, nhớ lại ngày đó Hoắc Hành Chu bị Lý Nhạc Phàm ồn ào nói hắn làm mẫu một lần.
Khi đó cậu ta còn tưởng Hoắc Hành Chu nỗi giận.
Kết quả hắn chẳng những không giận, mà còn làm mẫu cho họ thật.
Mới đầu Lý Nhạc Phàm còn nói chọn hai đứa con trai ăn thì có ý nghĩ gì, nên tìm nữ sinh làm cùng. Cuối cùng bây giờ nhìn lại, hắn vốn dĩ cố ý!
"Con mẹ nó mày… thật sự là thằng cục súc." Phùng Giai căm giận.
Hoắc Hành Chu vui vẻ nhận: "Không dám."
Phùng Giai im lặng một hồi, trong lòng có phần hoảng loạn: "Vậy trước đây hai đứa bây ở bên nhau… Không, không làm cái gì chứ…"
"…" Hoắc Hành Chu nhìn vẻ mặt lo lắng đến có phần vặn vẹo của Phùng Giai, cười nhạo: "Cậu ấy chỉ là một đứa nhỏ, không phân biệt được tao hôn cậu ấy hay ăn dâu, tao có thể làm gì cậu ấy đây."
"Vậy thì được." Phùng Giai thở phào, thuận theo lời hắn nói: "Cũng được, Lạc Hành vừa nhìn đã biết là đứa trẻ ngoan, không như tụi mình… Ê chờ chút đã."
Hoắc Hành Chu nghiêng đầu: "Sao?"
"Hai đứa bây ai thú nhận với ai?"
Hoắc Hành Chu hơi suy nghĩ, cười một tiếng: "Giờ tao còn đang theo đuổi cậu ấy đây, sợ dọa cậu ấy sợ, giờ không để cậu ấy biết được."
"Hả?" Phùng Giai lại bối rối, sững sờ nhìn hắn hồi lâu nói không nên lời, "Không phải, vậy bây giờ mày vẫn còn đang yêu đơn phương à? Lỡ Lạc Hành không thích mày thì sao?"
"Còn có người không thích tao?" Hoắc Hành Chu nhớ tới dáng vẻ dịu dàng mềm mại của Lạc Hành, chậc một tiếng: "Chỉ là tao chưa nói mà thôi, nếu như tao thông báo, chắc chắn cậu ấy sẽ chạy đến ôm đùi tao khóc lóc nói đồng ý cho xem."
"Mày cứ nổ đi." Phùng Giai lườm một cái, cảm giác đề tài đang bị kéo đi xa, bèn nhanh chóng kéo trở về, cảm khái: "Tao nói sao lúc này mày nghe lời vậy, mỗi ngày đều ở trong lớp làm bài thi. Mày đừng nói với tao là thi đại học vì Lạc Hành nha."
"Không thì sao." Hoắc Hành Chu nghiêng đầu nhìn cậu ta: "Nếu không thì vì sự nghiệp giáo dục gieo rắc lòng tao? Bệnh hả."
Phùng Giai cũng không ghét Lạc Hành, ba người họ ở chung ký túc xá hai tháng, cậu vừa sạch sẽ lại hiền lành, phòng vệ sinh và ký túc xá đều quét tước sạch sẽ, có lúc còn tiện tay giúp cậu ta dọn dẹp chút đồ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!