Edit: Hướng Nhật Quỳ
Tay Hoắc Hành Chu cứng đờ.
Lông mi Lạc Hành khẽ run, cắn môi dưới không dám nhìn hắn, nhưng lại mò phải tay hắn đang đặt lên bụng dưới của mình, cảm giác tay hắn đang nhấp nhô theo hô hấp của mình.
Cậu không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Hoắc Hành Chu, chỉ sợ hắn cho rằng mình phóng đãng.
Thật ra cậu có thể không cần an ủi hắn như thế, có thể nắm tay hắn để trực tiếp lên áo mình, nhưng là cậu cố ý, cố ý để tay hắn dán vào làn da cậu.
Nhiệt độ lành lạnh của mình dán cùng một chỗ với lòng bàn tay nóng bỏng của hắn, Lạc Hành cảm thấy bụng dưới có một luồng nhiệt chầm chậm chảy xuống, khiến hơi thở Lạc Hành rối loạn, mất tự nhiên mà giật giật chân.
Từ nãy giờ Hoắc Hành Chu chẳng nói gì, hơi thở chọc ngay đỉnh đầu cậu, bàn tay dán vào bụng dưới của cậu không nhúc nhích càng khiến cậu khẩn trương hơn, căng thẳng đến người cũng chẳng dám nhúc nhích.
Hoắc Hành Chu rũ mắt nhìn cậu, nhìn dáng vẻ căng thẳng đến lông mi run rẩy của cậu, tim cũng tan chảy.
Sao cậu ấy lại mềm như vậy, thân thể mềm tính cách cũng mềm, chỗ nào cũng vừa mềm vừa đáng yêu, hận không thể ăn cậu một miếng.
Lòng bàn tay của mình dán cái bụng nhỏ mềm mại của cậu ấy, cảm thụ được hô hấp rối loạn, cảm giác nơi đó hơi nhúc nhích, không cách nào dằn xuống luồng khô nóng đang dâng lên.
Hắn chợt nghĩ, nếu như sau này bọn họ có thể ở bên nhau, lúc hắn muốn Lạc Hành, liệu cậu có đau đến khóc luôn không.
Cậu sẽ đạp hắn cắn hắn khóc lóc om sòm, hay là nhỏ giọng khóc thút thít, vừa đẩy hắn bảo hắn ra ngoài hay là yên lặng cắn môi run rẩy chịu đựng đây.
Hoắc Hành Chu nghĩ một lúc, cảm thấy mình có bệnh. Advertisement / Quảng cáo
Hắn kiềm nén hô hấp, nhìn khuôn mặt đỏ bừng cùng vô thức duỗi lưỡi liếm môi của Lạc Hành, lại bắt đầu nghĩ, sao con trai không thể mang thai nhỉ.
Bụng dưới của Lạc Hành bởi vì hơi thở gấp gáp mà chuyển động rất nhanh, cảm giác lúc nhô lên nhô xuống thật mềm mại thật đáng yêu.
Lần này hắn xác định, rằng có lẽ bản thân thật sự có bệnh, cũng có chút lung tung gì đó.
Lạc Hành cảm giác hắn vẫn luôn nhìn mình, căng thẳng không dám ngẩng đầu lên, nhưng lại sợ hắn nói chuyện mình không nghe được sẽ bị hắn phát hiện, thi thoảng ngước mắt nhìn hắn.
"Có thể buông tớ… tớ…"
Lời còn chưa dứt, mắt Lạc Hành bỗng chốc trừng lớn, cậu ấy!
Tay hắn lại…
Hoắc Hành Chu cong ngón tay lại, dùng ngón tay xoa nhẹ ở trên rốn cậu hai cái. Chân Lạc Hành trực tiếp mềm nhũn, hơi thở hỗn loạn đẩy hắn: "Cậu đừng… đừng làm loạn tớ."
Hoắc Hành Chu cố tình không buông tay, một tay như nổi giận mà siết eo cậu, một tay khác thì nhẹ nhàng thăm dò sượt qua rốn cậu hai lần. Cảm giác hơi thở của cậu ngày một nhanh, cái miệng nhỏ thở dốc xin tha: "Đừng…"
Mắt Lạc Hành nhanh chóng dâng lên một tầng hơi nước, nhòe đến phiếm hồng lắc đầu đẩy tay hắn: "Tớ sợ, sợ nhột, cậu đừng trêu tớ… Hoắc Hành Chu cậu buông tay."
Hoắc Hành Chu không nghe cậu, lực tay siết eo cậu rất lớn, hoàn toàn không cho phép cậu lộn xộn. Tay chân Lạc Hành phát run, hơi thở hỗ loạn thở dốc: "Hoắc Hành Chu còn trêu tớ nữa, tớ sẽ giận!"
Giọng nói giống như tiếng hít thở của cậu, run đến không còn hình dáng, lời uy hiếp nói ra miệng biến đổi bất ngờ. Thà nói là nỗi giận, chi bằng nói thích mà chẳng chịu nói nói một đằng làm một nẻo.
Hoắc Hành Chu bật cười nghĩ, sao khắp người Lạc Hành chỗ nào cũng mẫn cảm sợ nhột như vậy, chỉ vừa chạm một cái đã run thành cái dạng này.
Cậu ấy có thể chịu đựng cái gì.
Đứa nhỏ như vậy nên phải được nuông chiều mới đúng, đừng nói là bị thương, đến cả một chút nước lạnh cũng không thể để cậu chạm vào.
Hoắc Hành Chu buông lỏng tay, nhìn đôi mắt đỏ hoe nhập nhòe hơi nước, hé miệng, uất uất ức ức không đếm xỉa hắn, vội vã nói: "Xin lỗi xin lỗi, tớ trêu cậu thôi, tớ biết sai rồi."
Lạc Hành cúi đầu thật thấp, đáy mắt chua xót dùng sức chớp mắt, mũi và ngực đều phát đau, ẩm ướt đến gần như sắp không nhịn được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!