Edit: Hướng Nhật Quỳ
Lạc Hành chống một tay dưới đầu, chĩa ngòi bút lên tờ bài thi bắt đầu giảng đề cho Hoắc Hành Chu.
Những đề này đối với Lạc Hành mà nói chỉ là múa bút thành văn, nhưng có lúc lại sợ trình độ của Hoắc Hành Chu khác mình sẽ nghe không hiểu. Cho nên tốc độ giảng của mỗi lần đều rất chậm, cẩn thận giảng từng bước một.
Giọng Lạc Hành vốn rất êm tai, nằm sấp trong chăn nhỏ giọng giảng đề, phần da mỏng manh ở sau gáy vừa mịn vừa mềm mại, tai còn ửng hồng, càng nhìn Hoắc Hành Chu càng thấy miệng lưỡi khô khan.
Hắn chống đầu nhìn, thầm nghĩ, Lạc Hành không có bạn bè, mẹ cậu ấy cũng không thương cậu ấy, từ nhỏ đến lớn đến cả một chút yêu thương cũng chưa từng được cảm nhận, trong lòng cậu ấy chưa từng cân nhắc đến ranh giới giữa bạn bè kia.
Có lẽ cậu ấy không biết mình đối tốt với cậu ấy, rốt cuộc là kiểu tốt nào.
Trong lòng Lạc Hành, có lẽ cũng không cho rằng hai người họ ngủ chung một giường, hắn nắm tay cậu, đặc biệt vì cậu mà đến thành phố Bắc có chỗ nào không đúng.
Hoắc Hành Chu nhìn đôi môi đỏ hồng của Lạc Hành mấy máy muốn nói lại thôi, càng nghĩ càng đi xa. Thật là, ngay cả mình mượn trò chơi để hôn cậu ấy, cậu ấy cũng chẳng thấy không ổn chỗ nào mà.
Đoán chừng phải thật sự đi tới bước cuối cùng kia thì cậu ấy mới phát hiện được mình đối với cậu ấy là kiểu yêu thích đó.
Buồn thối ruột.
Lạc Hành nói xong một đề thì ngẩng đầu nhìn Hoắc Hành Chu, phát hiện hắn vẫn luôn nhìn mình chăm chú, nhất thời có phần hốt hoảng: "Có phải tớ giảng sai chỗ nào rồi không… Hay là cậu không, nghe không hiểu, vậy tớ giảng lại lần nữa… Ở đây nếu như…"
"Hiểu rồi." Hoắc Hành Chu cầm bút, nằm chung một chỗ với cậu, viết bước giải đề rồng bay phượng múa trên trang giấy. Lúc sau sắp viết xong rồi, Lạc Hành chìa ngón tay: "Chỗ này sai rồi."Advertisement / Quảng cáo
"Sai chỗ nào." Hoắc Hành Chu liếc nhìn trên dưới, gạt bỏ mấy quá trình mà cậu giảng khi nãy trong trí nhớ.
Lạc Hành cầm cây bút từ tay hắn, khi đầu ngón tay nhỏ mềm chạm vào tay hắn thì vội rút về như phải bỏng, tạm dừng một chốc rồi lại vươn tay cầm rút từ trên đầu bút.
Cậu viết chi tiết từ đầu các bước giải đề của Hoắc Hành Chu sang bên cạnh, nét chữ xinh xắn càng được tôn thêm vẻ mềm mại nhờ những nét chữ "giương nanh múa vuốt", chúng y như con người cậu vậy.
"Tớ giảng chậm lại cho cậu nhé, loại đề này…." Lạc Hành lại bắt đầu giảng liên tục. Hoắc Hành Chu ở trước mắt coi như nghe nghiêm túc, đến lúc sau lại bắt đầu có phần mất tập trung.
Mới đầu học tra đều có một bệnh chung, Lạc Hành biết.
Lạc Hành cắn cắn môi, bỗng nhớ chiều này nhìn thấy một blog nhỏ lúc lướt Weibo ở trên xe, nhẹ nhàng ngẩng đầu, nhìn vào mắt của Hoắc Hành Chu, tim kịch liệt nhảy cẫng lên.
Cậu len lén nắm tay bỏ vào trong chăn, bóp chặt lòng bàn tay để kìm nén hô hấp rối loạn của mình, sau lưng bắt đầu vã mồ hôi, trong lòng nhẩm vô số lần nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.
Hoắc Hành Chu hơi nghi hoặc.
Lạc Hành vén chăn nhảy xuống giường, lấy hai viên kẹo trái cây được đóng gói đủ màu từ trong áo khoác của mình, lại bò lên giường xé ra rồi đưa đến bên mép Hoắc Hành Chu.
Hoắc Hành Chu cúi đầu nhìn.
Lạc Hành nhắm mắt lại, lông mi run rẩy hai cái lại mở mắt ra, cầm kẹo nhìn vào mắt Hoắc Hành Chu, giọng nói như muỗi kêu: "Anh Hành Chu, ngoan."!!!
Đầu quả tim của Hoắc Hành Chu bị bóp mạnh một cái, thoáng chốc dâng lên một luồng hơi nóng, gần như không nhịn được mà muốn đè cậu xuống giường hôn một cách tàn nhẫn, cố gắng cắn răng kìm nén hồi lâu.
Lạc Hành nói xong cũng chẳng dám nhìn hắn, xấu hổ cúi đầu gần như chôn vào ngực mình, ngón tay giơ lên khẽ run nhưng lại không nỡ hối hắn ăn.
Hoắc Hành Chu ngậm kẹo, cắn răn rắc trong miệng rồi nuốt xuống hết. Chớp mắt lại từ mãnh thú giương nanh múa vuốt biến thành chú chó săn ngoan ngoãn nghe lời, cầm bút lên nghiêm túc làm hết mấy đề cậu vừa giảng.
Lạc Hành thở phào nhẹ nhõm, khôi phục lại nhịp tim đập rối loạn mất thăng bằng, thấy hắn làm rồi cũng yên tâm, bắt đầu giảng cho hắn mấy đề còn lại.
Hoắc Hành Chu rất thông minh, có đề cậu thậm chí còn chưa giảng xong hắn đã có thể làm được nửa còn lại. Cuối cùng hiển nhiên là chưa tới một tiếng đã làm xong mấy tờ bài thi.
Lạc Hành kiểm tra không có sai xong mới cẩn thận xếp bài thi lại rồi cất vào cặp. Nghĩ đến sự tiến bộ của Hoắc Hành Chu thì vui vẻ không thôi.
Như vậy thì khoảng cách bọn họ thi cùng trường đại học lại gần thêm một bước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!