Chương 28: Tận hưởng lạc thú trước mắt 2

Edit: Hướng Nhật Quỳ

"Đúng rồi!" Lạc Hành chợt nhớ tới, giờ hắn đang trên lớp mà, sao đột nhiên lại tới đây!

"Làm sao?" Hoắc Hành Chu ngồi bên cạnh đứng dậy kéo cậu lên, thấy cậu mặc mỏng tanh lại cầm remote chỉnh nhiệt độ máy điều hòa cao lên một chút.

Lạc Hành quỳ ngồi bên người hắn, vội hỏi: "Sao cậu lại tới, chẳng phải cậu đã đồng ý tớ phải đi học ở trường rồi sao? Có phải cậu lén chạy đến không?"

"Không lén mà, đã xin nghỉ với thầy Trình rồi." Buổi sáng Hoắc Hành Chu bị Ngũ Tố Nghiên "Thả trôi" như vậy, cả ngày lại chưa ăn cơm thì chiều đã đón xe tới, có phần uể oải.

"Cậu không gạt tớ chứ." Lạc Hành truy cứu tận gốc, học sinh lớp 12 đều không có việc hệ trọng gì, thầy cô cũng không muốn cho họ xin nghỉ làm gì.

Lần trước cậu đến bệnh viện, thầy Trình cũng không muốn để cậu đi.

"Xin thật mà, không tin thì cậu gọi hỏi thầy ấy đi, tớ bị mắng đến máu chó đầy đầu, mấy thầy cô trong văn phòng đều nghe thấy hết, cười đến sắp ngốc rồi." Hoắc Hành Chu cười nhạo một tiếng. Trong lòng nghĩ, còn không phải do cậu nói buổi tối muốn thấy tớ sao.

Nếu không thì tớ ngốc chắc, ngoan ngoãn để thầy Trình mắng lâu như vậy, còn phải đảm bảo sau này không được cúp cua, không đánh nhau với bạn học, không ngủ trong giờ học.

"Được rồi, cậu ăn cơm chưa?"

Lạc Hành lắc đầu: "Chưa."

"Vậy chúng ta đi ăn cơm, hay là gọi thức ăn ngoài đến phòng ăn?"Advertisement / Quảng cáo

Lạc Hành nhìn nét mặt hắn, vốn muốn nói ăn trong phòng, nhưng lại nghĩ tới Diệp Tiếu Tiếu và Lục Thanh Hòa cũng ra ngoài dạo chút rồi, không thể lúc nào cũng để Hoắc Hành Chu nằm dí trong phòng cùng mình được.

"Nghe cậu… Tớ sao cũng được."

Hoắc Hành Chu bật sáng điện thoại lên xem thời gian, 6 giờ 20, vẫn còn sớm.

"Vậy chúng ta ra ngoài ăn đi, tiện thể đi dạo." Hoắc Hành Chu kéo cậu từ trên giường lên, cầm áo khoác dày trên giường tròng lên cho cậu. Chờ cậu mặc xong thì đi tới cửa, giơ tay rút thẻ phòng ra bỏ vào túi.

Bên ngoài vẫn còn hơi lạnh, Lạc Hành hít một hơi, run cầm cập.

"Lạnh không?" Hoắc Hành Chu quay đầu lại giúp cậu sửa lại cổ áo, còn kéo khóa kéo lên một chút.

"Cũng, cũng được, chỉ là mới từ trong phòng máy điều hòa ra nên hơi khó chịu." Lạc Hành thấy hắn cũng ăn mặc mỏng tanh, có phần lo lắng: "Cậu có lạnh không?"

"Không lạnh, sức chịu lạnh trên người tớ mạnh lắm đó, không tin cậu thử đi." Hoắc Hành Chu cười nháy mắt khiến Lạc Hành lại đỏ mặt một hồi, lái sang chuyện khác hỏi hắn: "Bao giờ thì cậu đi?"

"Làm sao? Tớ vừa mới tới cậu đã muốn đuổi tớ đi?"

Lạc Hành vội giải thích: "Không phải không phải, tớ chỉ cho rằng cậu vắng học nhiều ngày như vậy sẽ không tốt, vắng nhiều quá sẽ bị tuột lại phía sau."

"Nếu cậu thật sự sợ tớ học không kịp, vậy cậu về phụ trách học bổ túc cho tớ là được rồi."

Lúc đang nói chuyện thì có một chiếc taxi dừng lại, Hoắc Hành Chu mở cửa xe để Lạc Hành ngồi xuống trước, sau đó mình mới ngồi vào.

Tài xế hỏi đi đâu.

Trước khi Hoắc Hành Chu tới đã tìm hiểu nơi vui chơi ăn uống ở nơi đây, bèn báo một cái địa chỉ.

Nơi đó cách chỗ này khá gần, chưa tới mười phút đã đến nơi, là một cửa tiệm được trang trí khá lạ. Lạc Hành thấy hắn quen cửa quen nẻo nên chỉ lo lại như lần trước, cầm lòng không đậu mà nắm chặt tay áo hắn.

Hoắc Hành Chu quay đầu dắt tay cậu đi vào trong, nhân viên phục vụ tiến lên đón: "Chào ngài, xin hỏi đi mấy người."

"Hai người."

Người phục vụ dẫn hai người đến một vị trí bên cửa sổ lầu hai, sau đó để thực đơn xuống chờ họ gọi món.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!