Chương 27: Tận Hưởng Lạc Thú Trước Mắt 1

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Ngày thi đấu xác định là hôm sau.

Buổi tối, Diệp Tiếu Tiếu đến gõ cửa gọi Lạc Hành cùng ăn cơm.

Thật ra thầy Kiều đã tổ chức đi ăn, nhưng đám học sinh lớp 12 này hệt như chim bị nhốt trong lồng, ở trường đã rất gò bó rồi, cho nên tranh thủ muốn ra ngoài đi dạo một mình.

Thầy Kiều nghĩ bụng, đám nhóc này đều khiêm khắc với kỷ luật nên chắc sẽ không gây chuyện, bèn đồng ý, chỉ dặn dò trở về sớm một chút rồi đi ăn một mình.

"Cậu thu dọn xong chưa?" Diệp Tiếu Tiếu hỏi.

Lạc Hành ít nhiều cũng biết quan hệ giữa cô và Lục Thanh Hòa, hơn nữa hai người họ lại ở chung một chỗ, mình đi cũng không tiện cho lắm, do đó mượn cớ nói mình khó chịu nên không đi được.

Diệp Tiếu Tiếu lo lắng hỏi: "Cậu không sao chứ, có muốn bọn tớ đưa cậu đến bệnh viện không?"

Lục Thanh Hòa gật đầu.

Lạc Hành nói: "Không có gì đâu, các cậu đi ăn cơm đi, tớ nghỉ ngơi một lát là được."

"Vậy cũng được." Diệp Tiếu Tiếu nói: "Nếu cậu thật sự khó chịu thì gọi điện cho bọn tớ hoặc thầy Kiều nhé, ngày mai tớ không muốn thi một mình đâu, tới lúc đó thua Lục Thanh Hòa thì mất mặt lắm đấy!"

Lạc Hành gật đầu: "Được."Advertisement / Quảng cáo

Hai người rời đi, Lạc Hành thở phào nhẹ nhõm đóng cửa lại, quay về phòng bắt đầu đọc sách, cậu mang theo cuốn Huyết Lí Hữu Phong mà Hoắc Hành Chu tặng đến.

Nơi này trời tối rất sớm, mới năm giờ rưỡi thì trời đã tối, hơn nữa còn lạnh hơn Giang Thành rất nhiều. Nơi ấy còn có thể bắt được cái đuôi của mùa thu, nơi này đã vào đông.

Từ sau buổi chiều Hoắc Hành Chu không có gửi tin nhắn tới nữa, Lạc Hành nằm sấp trên giường nhẹ nhàng nhấp vào giao diện Wechat của Hoắc Hành Chu, lại trộm tìm bức ảnh lần trước mình chụp lén ra, là bức ảnh lần đó cậu hôn trộm Hoắc Hành Chu.

Do quá khẩn trương nên bức ảnh rất mờ.

Cậu phóng to bức ảnh, nhìn khuôn mặt lúc ngủ của Hoắc Hành Chu mà tim bắt đầu ùm ùm nhảy cẫng lên, môi dường như cũng nóng lên, cẩn thận sờ lên môi rồi nhẹ nhành liếm một cái.

Thật muốn, hôn Hoắc Hành Chu, một lần nữa.

Lạc Hành chỉ nghĩ vậy đã cảm thấy người nóng lên, đứng dậy đi tới trước tấm gương cạnh tủ, kéo lưng quần xuống nhìn eo của mình.

Sau eo trắng trẻo mềm mại, có hai vết lõm mờ nhạt, chuyển động theo động tác của cậu, trông như cái miệng nhỏ đang mấp máy. Gò má Lạc Hành thoáng chốc đỏ lên, như tự lừa dối mình mà che lại.

Sao cậu ấy, sao lại muốn nhìn chỗ này.

Đang lúc xấu hổ thì điện thoại đột nhiên vang lên, vang lên hai cái làm cậu sợ hết hồn, suýt chút nữa cậu đã cầm không chắc mà rơi xuống đất, tay chân luống cuống chạy đi tìm tai nghe nghe điện thoại, kết quả đột nhiên bị cúp.

Hoắc Hành Chu gọi tới.

Lạc Hành ủ rũ cầm tai nghe, cậu nên tìm tai nghe trước rồi hẵng nhận, bây giờ cậu cúp rồi làm sao đây, gọi lại sao?

Lúc này chắc vẫn chưa ăn cơm tối, chắc sẽ không sao đâu.

Suy nghĩ một chút, cậu bèn gọi lại, hồi hộp cầm tai nghe chờ bên kia kết nối. Chưa tới một giây thì bên kia đã nhận, Lạc Hành nhỏ giọng hỏi: "Có chuyện gì sao?"

"Không có gì thì không thể tìm cậu?"

Lạc Hành vội nói: "Không phải."

Hoắc Hành Chu cười: "Được rồi, nói tớ biết cậu ở phòng nào, tớ lên tìm cậu."

Lạc Hành chớp hai mắt, ngây người mấy giây: "Cậu vừa nói… cái gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!