Edit: Hướng Nhật Quỳ
Trình Lợi Dân vừa mới đi không lâu nên trong lớp vẫn còn rất yên tĩnh.
Cả đám học sinh đều ngẩng đầu lên nhìn cửa, lại quay đầu nhìn Hoắc Hành Chu. Chỉ thấy hắn ngoan ngoãn đứng lên, ở dưới bàn Lạc Hành nhẹ nhàng kéo tay hắn lại, nhỏ giọng hỏi: "Người đó là ai vậy?"
Hoắc Hành Chu cúi người xuống, kề sát tai cậu thấp giọng bảo: "Mẹ tớ."
Lạc Hành buông ngón tay ra, vội vã rụt lại, ánh mắt lặng lẽ quan sát Ngũ Tố Nghiên. Quần áo của bà già dặn tinh xảo, biểu tình trên mặt không thể nói tốt cũng chẳng thể nói xấu, nhìn đến lòng cậu lo lắng bất an.
"Có phải dì rất tức giận không." Lạc Hành không nghe thấy âm thanh của mình, chỉ có thể dựa vào cảm giác để khống chế âm lượng, "Không phải vì chuyện của lớp phó chứ, thầy Trình mời dì ấy đến trường sao? Không thì tớ và thầy Trình đến giải thích nhé."
Hoắc Hành Chu từng đánh nhau biết bao nhiêu lần, từ nhỏ đã gây họa nhiều hơn so với Lạc Hành giành giải thưởng. Tuy rằng giờ đã cải tà quy chính, nhưng vừa nghe cậu nói vậy vẫn có chút buồn cười,
"Sao, muốn nói chuyện với mẹ tớ?"
Lạc Hành không nghe được giọng nói của hắn, gật đầu: "Không không có đánh cậu ta, hơn nữa còn là vì tớ…"
"Tớ đánh người hay không thì có liên quan gì đến cậu, nói vớ vẩn, nếu mẹ tớ đánh cậu thì sao?"
"Nếu dì không tránh cậu, tớ…" Lạc Hành muốn nói lại thôi ngẩng đầu nhìn Ngữ Tố Nghiên, lại cúi đầu, giọng nhỏ thẻ: "Đánh một chút cũng không vấn đề mà."
Hoắc Hành Chu cúi đầu nhìn cậu, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo đang khẩn trương nhìn hắn, rất sợ hắn bị trách cứ, tim lập tức mềm nhũn.
Hắn hơi há miệng, dùng khẩu hình nói: "Có ngốc không, tớ cũng không nỡ đánh cậu."
"Cậu đừng lộn xộn, tớ đang nói chuyện chính sự với cậu đó, tớ…" Lạc Hành lần nữa bắt lấy tay hắn, ngẩng đầu nhỏ giọng nói: "Cậu đã đồng ý muốn thi cùng trường đại học với tớ, cậu đồng ý rồi, không thể nuốt lời."
"Ừ, tớ biết."
—
Ngũ Tớ Nghiên đậu xe ở cổng trường học, Hoắc Hành Chu kéo cửa ra ngồi vào, cái mông còn chưa ngồi vững đã nghe Ngũ Tố Nghiên châm chọc nói: "Tại sao đánh nhau, nói đi."
Advertisement / Quảng cáo
Hoắc Hành Chu chân dài một khúc, kéo kéo cổ ái đồng phục thở dài: "Nó vu khống bạn cùng bàn của con gian lận với Tiếu Tiếu, mẹ nói có phải nó muốn ăn đòn không."
Ngũ Tố Nghiên im lặng vài giây, lại hỏi: "Thiếu đòn hay không là con định đoạt chắc? Mẹ thấy bây giờ con đang thiếu đòn đấy, con để mẹ đánh một trận nhé?"
"Con biết sai rồi."
"Lần sau còn dám không?"
Hoắc Hành Chu nghĩ nghĩ, giữ lại cho mình một đường lui: "Xem tình huống đã."
Ngũ Tố Nghiên đạp ga một cái, Hoắc Hành Chu suýt chút nữa bị văng ra cửa sổ xe, luống cuống thắt dây an toàn lại xin tha: "Mẹ mẹ, bình tĩnh chút đã, con còn chưa lấy vợ, con không thể ngỏm được."
—
Rất nhanh đã đến bệnh viện, hiệu trưởng và thầy Trình cũng nhanh chóng tới, chân trước chân sau bước vào phòng bệnh của Đinh Siêu.
Mẹ Đinh trông coi trước phòng bệnh, đút cho gã từng miếng từng miếng cháo, mái tóc mỏng hơi lưa thưa cẩn thận búi thành một bó, nếp nhăn trên mặt rãnh sâu, nước da quanh năm trải qua phơi nắng nên ngăm đen.
Mẹ Đinh vừa nghe thấy âm thanh thì ngẩng đầu lên nhìn bốn người đứng ở cửa, cạch một tiếng đứng lên, hung hăng nhào tới, giơ tay muốn đánh Ngũ Tố Nghiên một bạt tai.
"Mấy người còn dám tới!"
Hoắc Hành Chu nghiêng người bắt lấy cổ tay bà ta, lại không nghĩ đó chỉ là chiêu giả tạo của bà ta, trở tay mạnh mẽ vung trên má phải của Hoắc Hành Chu một bạt tai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!